⬅ Trước Tiếp ➡

“Xem như con biết điều đấy Đúng rồi, bác sĩ Park lần trước đến xem bệnh cho Junsu sao không cùng đến? Chú dì muốn cảm ơn cậu ấy.” Mẹ Kim đột nhiên nhớ tới Park Yuchun, không phải nói với Jaeioong bảo cậu ấy cùng đến sao?
“Dạ? A, hôm nay đi làm cháu không gặp cậu ấy.” Bác sĩ Kim Sao có thể nói dối trước mặt trưởng bối và trẻ con như vậy?
Kim Jaeioong liếc mắt nhìn qua cậu nhóc bên cạnh. Ha ha, xem ra không chỉ có mỗi dì thất vọng.
“Hay là bây giờ cháu gọi điện cho cậu ấy?” Nói xong, Kim Jaeioong lấy điện thoại di động mở ra, nhấn nhanh số 2, màn hình nhanh chóng hiện lên ‘Ông chủ Park’. Máy chuyển, Kim Jaeioong liền nghe được nhạc chờ. Hừ Nhạc kiểu gì vậy
Lúc này trong phòng của viện trưởng, ông chủ Park đang ngồi một mình trên ghế dựa, phơi nắng chiềụ Chợt nghe tiếng điện thoại vang lên, xem ra là của Kim Jaeioong. Hừ, còn mặt mũi gọi điện?
“Alo Có chuyện gì? Mau nói đi. Đừng quấy rầy ông chủ của cậu làm việc ” Park Yuchun không kiên nhẫn nói. Hừ, gọi để khoe khoang cậu tình nhân nhỏ hả? Kim Jaeioong, cậu dám yêu trẻ dưới vị thành niên sao Tôi thề, sau khi cúp mày, tôi sẽ đến khách sạn, hẹn hò với một đám con gái cho cậu biết.
“Kim Jaeioong Nói chuyện đi Câm rồi à? Không nói thì tôi cúp máy đấy.”
“Khoan đã… Khoan đã… Có phải số của bác sĩ Park không?” Giọng của một người phụ nữ vang lên.
“Ai vậy?”
“Tôi là mẹ của Junsu… Xin hỏi, có phải… số của bác sĩ Park Yuchun không?”
Hình như là… Park Yuchun nghĩ ra liền giống như đứng trước nòng súng Phải giả ngu mới được “A… Số này… Gọi nhầm rồi ” Viện trưởng Park ấp úng, cuối cùng cúp điện thoại.
“Kim Jaeioong Hại chết tôi rồi Làm tôi mất hết mặt mũi trước mẹ cậu bạn nhỏ Làm sao đây Mẹ cậu bạn nhỏ vốn rất thích mình, giờ thì xong rồi.” Viện trưởng Park nóng lòng muốn thăng lên trên, đáng tiếc văn phòng của viện trưởng đã ở tầng cao nhất rồi.
Reng… Reng… Điện thoại lại vang lên.
Điều chỉnh hô hấp, coi như vừa rồi người nhận điện thoại không phải mình “Alo, xin chào, tôi là Park Yuchun.” Giọng nói rất chững chạc.
“Yuchun à, Jaeioong đây.” Sao lại là cậu ta? Tôi đang muốn biểu hiện chút trước mặt trưởng bối mà “Ừ, có chuyện gì không? Jaeioong ” Trở về tôi sẽ tính sổ Cậu cứ thử về làm việc đi.
“Lần trước cậu khám bệnh cho Junsu ấy, chú dì muốn cám ơn cậu, muốn mời cậu tới nhà ăn cơm, cậu xem có rảnh không? Không có thời gian thì không cần miễn cưỡng đâu, không phải cậu có một ca phẫu thuật sao?” Kim Jaeioong cũng nói chuyện rất nghiêm túc.
“À, ca phẫu thuật hủy rồi, bây giờ tôi cũng rảnh ” Hừ, xem cậu còn nói được cái gì nữa.
“A, vậy tới đây đi Nhà của Junsu cậu nhớ đúng không? Chúng tôi chờ cậụ” Tiếp tục giả bộ đi. Cái gì mà hủy ca phẫu thuật, bây giờ tôi đang rảnh hả.
“Được, lát gặp ” Tắt điện thoại, hít sâu một hơi. Yes, đi gặp cậu bạn nhỏ.
============================================================
Ba mươi phút sau, tại cửa nhà Kim Junsụ
Bính bong Bính bong
Quần áo – Hoàn hảo. Khuôn mặt – Hoàn hảo. Kiểu tóc – Hoàn hảo. Dáng người – Hoàn hảo. Quà – Đương nhiên là hoàn hảo. Park Yuchun chính là người tự tin như vậy. Thế nhưng người ra mở cửa lại là Kim Jaeioong. Nụ cười của viện trưởng Park trong phút chốc liền dừng lại “Khiếp Viện trưởng, ngài tới đây cầu hôn à?”


⬅ Trước Tiếp ➡