Chương 19
“Park Yuchun Cậu điên rồi à? Đèn đỏ đấy ” Bác sĩ Kim hét lên “Cậu không muốn sống nhưng tôi còn muốn sống đấy Tôi còn chưa được đến Đại Kim Quy đâu” một địa danh của TQ
“Chưa đến thì sau này còn nhiều thời gian đến mà Su Su đang bị thương Em ấy chờ tôi đến cứu đấy ” Phải nhanh lên Còn phải nhanh nữa
“Hừ Ai nói chờ cậu cứu Rõ ràng là gọi cho tôi mà, là chờ tôi Chờ tôi đến cứu Cậu đừng có tự nhận ” Kim Jaeioong khinh thường nhìn viện trưởng Park, nhưng trong lòng thật ra lại vui mừng Như vậy cũng chứng minh cậu ta quan tâm Junsu, hi vọng không phải hai, ba ngày lại đổi hướng. Không phải chỉ là cảm giác mới mẻ, hứng thú tạm thời.
Đường đi vốn phải mất nửa tiếng, nhưng viện trưởng Park đã lập kỷ lục với mười phút Lộ trình tuy rất thuận lợi, những chắc mai giấy phạt sẽ bay đầy trời.
Trong phòng nghỉ của sân vận động.
“Hyuk Jae Chân tớ đau quá ”
“Junsu Cánh tay tớ cũng đau lắm rồi Cậu đừng kéo tay tớ nữa được không? Tay cậu nặng lắm đó.”
Cậu nhóc ngồi trên sô pha của phòng nghỉ, cứ kêu mãi, hiển nhiên là trong lòng khó chịu rồi.
“Hyuk Jae… cởi giày cho tớ đi, chắc chân sưng lên rồi, đi giày tớ khó chịu lắm.”
“Không được Vừa nãy anh Jaeioong nói không được tùy tiện động Chờ anh ấy đến rồi tính.” Cậu nhóc này không hổ là bạn tốt của Kim Junsụ
“Tớ không muốn Tớ đau lắm Tớ muốn cởi giày ra Mau cởi cho tớ đi ” Nước mắt cậu bạn nhỏ liền lã chã rơi xuống.
“Không được Anh Jaeioong nói không cho động mà Nếu cậu đau thì cắn tớ đi… A Junsu, cậu cắn thật hả?”
“Ô ô ô… Oa… Mẹ ơi, con đau quá Ba ơi, Su Su của ba sắp chết rồi Anh Jae Jae, Su Su nhớ anh lắm Chú Park… chú Park…” Ngay lúc cậu bạn nhỏ định kêu hết tất cả những người mình nghĩ đến thì ‘rầm’ một tiếng, cửa phòng nghỉ bị đẩy ra “Su Su ”
Ông trời ơi, ông nghe được tiếng con cầu nguyện sao? Con tưởng ông ngủ quên ở đâu rồi “Chú… Park… Ô ô ô…” Cậu bạn nhỏ thấy người quen đến lại càng khóc thảm hơn, giơ hai cánh tay mũm mĩm, muốn viện trưởng Park ôm. Viện trưởng Park bước nhanh đến trước mặt cậu nhóc, mặc kệ những người trước mắt, kéo đứa nhỏ vào trong ngực mình, miệng không ngừng nói an ủi cậu bé, người không biết lại tưởng viện trưởng Park nói nhảm “Được rồi… Bảo bối không khóc Anh Yuchun đến đây rồi, không sợ, không sợ ” Vuốt ve lưng cậu bé. Cũng chỉ toàn thịt thôi, có vẻ rất chắc, ôm lại rất vừa vặn.
Nghe thấy lời an ủi, hai tay cậu bạn nhỏ cào lên lưng viện trưởng Park, giống như tìm kiếm chút cảm giác an toàn.
Ngay lúc hai người đang ‘âu yếm’ nhau, thì một giọng nói vô duyên chen vào “Junsu, anh… anh Jaeioong nói… không được lộn xộn.”
“Cậu biến đi ” Con thỏ lúc nóng nảy còn muốn cắn người, huống chi Kim Junsụ
Kim Jaeioong dựa lên cánh cửa phòng nghỉ, nhếch mày nhìn tình trạng trong phòng. Đại tình thánh, quả nhiên không cần người khác dạy, không ra tay thì thôi, vừa ra tay đã làm người ta kinh ngạc rồi. Kim Jaeioong nhìn qua Lee Hyuk Jae, nháy mắt Lại đây, còn muốn ăn chửi thêm à?
“Anh Jaeioong, anh tới rồi?”
Bây giờ mới thấy anh mày sao? Đứng nửa ngày rồi đó. Nghe thấy Lee Hyuk Jae gọi anh Jaeioong, hai người đang ngọt ngào mới chịu giữ ý tứ.