Chương 18
Thành tích thế này thì đúng thật là… Còn đây là cái gì? Ở cuối có một hàng chữ nhỏ. Do thành tích quá kém, nên về nhà bị mẹ đánh đòn đến mông cũng nở hoa. Kim Jaeioong nói hộ với mẹ Kim suốt nhưng cũng không hiệu quả. Cuối cùng bác sĩ Kim phải khám chữa bệnh cho Kim Junsu, cậu nhóc dĩ nhiên phải nằm sấp trên giường ba ngày.
Hừ, dì cũng thật là, học không tốt thì từ từ dạy, sao lại đánh thế? Cũng đâu có đáng bị đánh đâu, ít nhất điểm thể dục với âm nhạc rất tốt mà Trẻ con thì phải kiên nhẫn dạy chứ.
Yên tâm đi Từ nay có cháu ở đây, thành tích của vật nhỏ nhà chúng ta nhất định sẽ lên như diều gặp gió, Junsu sẽ đứng trong ba vị trí đầụ Mẹ vợ Hãy tin tưởng con Junsu, tin tưởng chồng Park của em.
Hôn lên tấm ảnh cuối cùng, Park Yuchun đóng tập tài liệu lại. Cậu bạn nhỏ, anh đến đây
…
“Viện trưởng, tôi nói này, tài liệu tôi đưa cậu lâu vậy, sao cậu không có hành động gì hết thế? Nếu nói về điển hình thất bại, cậu sẽ rất thành công đấy ” Bác sĩ Kim rảnh rỗi thế sao? Không có việc gì lại chạy đến văn phòng viện trưởng.
“Tôi còn chưa nghĩ ra cách gì hết. Cậu cũng bảo Su Su rất đơn thuần mà, tôi sợ dọa em ấy thôi.”
“Không thể nào, cậu là Park Yuchun mà, chạm đến vật nhỏ nhà tôi thì biến thành con bê à?”
“Bác sĩ Kim, sau này làm ơn đừng nói vật nhỏ nhà cậu Bây giờ là vật nhỏ nhà Park Yuchun tôi. Hơn nữa trước kia đều là người ta bám lấy tôi. Tôi rất ít khi theo đuổi người khác.” Viện trưởng Park có vẻ rất để ý đến từ ngữ xưng hô.
“Cậu giỏi lắm Còn biết cách ngụy biện nữa. Park Yuchun đừng để tôi coi thường cậụ Tên nhà giàu không biết xấu hổ. Tôi cứ nói nhà tôi đấy. Hơn nữa, cho dù không phải nhà tôi, thì cũng chẳng phải nhà cậụ Không biết chừng là nhà ai đó.”
“Tôi… Cậu…”
Reng reng, điện thoại vang lên.
“Ai đó? Nói đi.” Viện trưởng Park có chút không kiên nhẫn.
“Không phải của mình sao?” Hóa ra không phải điện thoại của viện trưởng Park, mà là của bác sĩ Kim.
Này, ánh mắt của cậu là sao? Khinh thường tôi hả? “Cái gì? Sao lại thế? Anh biết rồi Ở đó chờ anh đấy Không được động đậy lung tung, biết chưa?” Vẻ mặt bác sĩ Kim trở nên lo lắng.
Viện trưởng Park nhếch lông mày “Chuyện gì vậy?”
Bác sĩ Kim nhíu mày, cúp điện thoại.
“Xảy ra chuyện gì sao?”
“Park Yuchun Mặc áo khoác vào đi. Cơ hội của cậu đến rồi đấy Vừa đi vừa nói chuyện, mang theo hộp y tế nữa.” Bác sĩ Kim tông cửa xông ra.
“Này Jae… Jaeioong… Chờ tôi chút.”
“Jaeioong, rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Bây giờ đi đâu?” Hai người sốt ruột leo lên xe, viện trưởng lại không biết phải đi đâụ
“Đến sân vận động của học sinh Hôm nay Junsu có trận đấu, bị thương rồi. Park Yuchun Đây chính là cơ hội tốt cho cậu ”
“Bị… bị thương? Vậy vừa rồi là Su Su gọi?” Tay cầm chìa khóa xe của Park Yuchun trở nên run rẩy.
“Không, là Hyuk Jae Mau lái xe đi Thất thần ở đấy làm gì? Bánh có nhân rụng từ trên trời xuống đấy Lại còn là nhân Junsu nữa, còn không mau lái nhanh qua đó. Đồ ngốc, cậu từ núi nào xuống vậy?”
Park Yuchun lập tức khởi động xe, lái như bay.