Lương Triều Túc nhìn theo bóng dáng cô ta chạy lên phòng ở tầng hai rồi lại nhìn về phía phòng của Liên Thành ở tầng ba.
Ánh đèn hành lang mờ ảo, cửa phòng cô lạnh lẽo đóng chặt.
Lần đầu tiên cô không nói lời sắc bén để phản kích, mà lại ẩn nhẫn ở yên trong phòng, người hầu gõ cửa mấy lần để đưa đồ ăn đều không có phản ứng, đến khi cố ý gọi dì Vương lên thì cô mới mở cửa.
Trong lòng Lương Triều Túc buồn bực, cất bước lên lầụ
Liên Thành không bật đèn, căn phòng được bao trùm bởi sự im lặng, khiến cho âm thanh cắm chìa khóa được phóng đại đến mức chói tai.
Liên Thành không động đậy.
Vài giây sau, có tiếng bước chân tới gần cô, mùi rượu thoang thoảng tràn ngập vào khoang mũi, không gay mũi nhưng lại ngang ngược xâm chiếm cô.
Cô không ngẩng đầu lên, mà vẫn có thể cảm giác được có một ánh mắt ghim trên đỉnh đầu mình, giống như lửa, tựa như băng khiến da đầu cô tê dại.
Liên Thành chịu thua trước, khó chịu hỏi “Anh tới đây làm gì?”
“Đây là nhà họ Lương.”
Liên Thành không đáp lại.
Nhà họ Lương.
Đây là nhà của Lương Văn Phi, nhà của Lương Triều Túc, nhà của ba mẹ, nhưng duy nhất không phải là nhà của cô.
Lại một khoảng im lặng kéo dài.
Lần này Lương Triều Túc là người mất kiên nhẫn trước.
“Nói chuyện.”
Bóng đèn chiếu lên người hắn, tạo ra cái bóng đen cao dài, vô cùng lạnh lùng.
Liên Thành bị bóng đen của hắn bao phủ, cảm giác khó thở “Nói gì? Anh muốn lại muốn tra hỏi tôi chuyện gì?”
Gió đêm thổi qua màn cửa sổ làm che khuất bóng đèn, khiến cho căn phòng trở nên tối tăm, cô cũng trở nên tối tăm, ủ rũ cúi đầu, giọng nói yếu ớt và ảm đạm.
Ánh mắt của Lương Triều Túc u ám, hắn nâng cằm cô lên, đôi mắt không có vết nước, gương mặt khô ráo, không giống như là đã khóc.
So với những người khác, cô đích thật kiên cường hơn, suy nghĩ thoáng và giỏi chịu đựng.
Hắn im lặng một lúc, giọng nói cuối cùng hòa hoãn lại “Không tra hỏi em, em muốn nói cái gì thì nói cái đó.”
Liên Thành nhìn thẳng vào đôi mắt đen láy của hắn, trong đó có sự nghiêm túc sâu thẳm.
Trong 22 năm cuộc đời cô, hầu như ngày nào cũng có sự tham dự của hắn, hắn hiểu rõ cô, cô cũng hiểu rõ hắn.
Một người đàn ông lạnh lùng bạc tình, lòng dạ sắc bén, lý trí đến cực điểm.
Hắn càng lý trí thì Liên Thành càng không tìm thấy bất kỳ nỗi khổ tâm nào của hắn. Hắn chỉ đơn giản là vì Lương Văn Phỉ mà bình tĩnh dùng lý trí làm tổn thương cô, áp bức cô.
Cũng giống như lúc này, hắn phớt lờ việc cô khóa trái cửa phòng cự tuyệt hắn, hùng hổ xông vào trong, tất cả chỉ bởi vì Lương Văn Phỉ vẫn còn nghi ngờ về chuyện vừa rồi của cô với Thẩm Lê Xuyên, nên nhờ cái chỗ dựa là hắn đến để tra hỏi cô.
Toàn thân Liên Thành run rẩy, duỗi thẳng người,.không nhìn hắn ta nói “Anh muốn trách tôi không có lễ phép bỏ lên lầu trước? Hay là chuyện Thẩm Lê Xuyên tìm tôi, hay là vì tôi không cho Lương Văn Phỉ đường lui, khiến cô ta xấu mặt?”
“Thẩm Lê Xuyên đến tìm em?” Người đàn ông quay lưng về phía cửa sổ, áo sơ mi đen hoà vào màn đêm sâu thẳm ngoài cửa sổ, đều lạnh lẽo như nhaụ
Lạnh đến mức khiến trái tim cô thắt lại, bản thân tự suy đoán lý do hắn ta đến đây và tự hắn thừa nhận là hai trải nghiệm hoàn toàn khác nhaụ
“Đúng vậy.”
Số lần Thẩm Lê Xuyên đã đến nhà họ Lương không ít nhưng lại chưa lần nào đi lên tầng trên.