⬅ Trước Tiếp ➡

Liên Thành sửng sốt.
Cô đột nhiên cảm thấy mất hết hứng thú, không còn suy nghĩ muốn phản bác lại nữa.
Cô là do một tay mẹ Lương nuôi lớn, những gì cô biết thì mẹ Lương sẽ càng biết rõ hơn.
Liên Thành không ngạc nhiên khi mẹ Lương muốn bênh vực Lương Văn Phỉ, nhưng bà có thể dùng rất nhiều cách để giải quyết tình thế, nhưng bà lại chọn cách dìm Liên Thành xuống để nâng Lương Văn Phỉ lên.
Thật ra, Liên Thành cũng không quá hy vọng, nhưng ngay cả một người để cô dựa vào cũng không có.
Cô còn ở lại nhà họ Lương để làm cái gì.
Trong bữa tối này, lần đầu tiên trong bốn năm nay Liên Thành tùy hứng, không xuống ăn cơm.
Lương Văn Phỉ tức giận vì Liên Thành khiến cô ta mất mặt trước người nhà họ Thẩm.
Sau khi ăn xong cha Lương mời người của nhà họ Thẩm vào thư phòng, cô ta giữ Lương Triều Túc lại tố cáo “Em nghĩ Thẩm Lê Xuyên chắc chắn đã lên tìm cô ta. Anh cả, em thật sự không an tâm nổi, em muốn tra camera giám sát.”
Lương Triều Túc dùng ngón tay gõ nhẹ lên thành ghế sofa “Em từ lúc phát hiện đến lúc lên lầu mất bao lâu?”
Lương Văn Phỉ nhớ lại “Một phút? Hai phút? Em cũng không nhớ rõ.”
“Một hai phút thì làm được gì chứ.” Trên mặt Lương Triều Túc nở nụ cười nhưng ánh mắt lại u ám , “Nhưng mà em đã mắng chửi quá mức rồi.”
Lương Văn Phỉ theo phản xạ tự nhiên không phục, từ trước đến nay Lương Triều Túc luôn đứng về phía cô ta vô điều kiện, hơn nửa cho dù cô ta có sai vì không tìm hiểu rõ mà đã hành động hấp tấp thì cũng không liên quan gì đến việc cô ta chửi mắng Liên Thành.
Cô ta bĩu môi nói “Nó bị chửi là đúng rồi, cái đồ đê tiện, mặt dày ở lại nhà chúng ta, có đuổi thế nào cũng không đi, em chửi nó có gì sai.”
“Là anh không cho cô ấy đi.” Lương Triều Túc dựa lưng vào ghế “Thẻ căn cước của cô ấy đang ở trong tay anh, cô ấy không thể đi đâu được.”
“Vì sao?” Lương Văn Phỉ thắc mắc, “Không phải anh là người muốn đuổi cô ta đi nhất sao?”
“Anh nói muốn đuổi cô ấy đi lúc nào?” Ánh mắt Lương Triều Túc trở nên lạnh lùng, “Em sắp gả vào nhà họ Thẩm rồi, phải biết kiềm chế tính tình một chút, chuyện ngày hôm nay không được phép có lần saụ”
Lương Văn Phỉ siết chặt tay, chợt nhớ tới buổi sáng xem video giám sát của bệnh viện, ánh mắt kỳ lạ, khó hiểu của Lương Triều Túc vào hôm đó, không giống như ánh mắt nhìn một người ngoài râu ria mà càng giống như là ánh mắt của đàn ông nhìn phụ nữ, ánh mắt đen tối u ám, giống như đang tỉ mỉ ngắm nhìn một món đồ quý giá.
Ý nghĩ này như một con dao đâm vào người Lương Văn Phỉ, khiến cô ta giật mình, dây thanh quản như biến thành một cỗ máy rỉ sét, "Anh cả... Đừng nói là... Anh coi trọng cô ta?"
“Đây là phỏng đoán của em sao?” Lương Triều Túc bật cười “Có thời gian rảnh thì em nên học hỏi mẹ đi, nhà họ Thẩm cũng không thua kém gì so với nhà họ Lương, yêu cầu đối với con dâu cũng không khác nhau là mấy, kiêu ngạo ương ngạnh một chút thì có thể, nhưng không được ngang ngược vô lý, như thế chỉ khiến cho bọn họ nghĩ rằng em không có đầu óc, chỉ số thông minh không đủ.”
Bị phê bình thẳng thừng cộng với thái độ sắc bén trước nay chưa từng có, khiến cho Lương Văn Phi đỏ mặt, vừa xấu hổ vừa uất ức “Em biết rồi, anh cả.”
Lương Văn Phỉ chưa bao giờ bị dạy dỗ như vậy, rầu rĩ nói một câu rồi ôm mặt chạy.


⬅ Trước Tiếp ➡