"Nói bậy." Liên Thành bực tức, "Chị tưởng Thẩm Lê Xuyên là vàng ròng à, ai thấy cũng không muốn buông tay. Khi tôi còn coi chị là người, phiền chị vểnh lỗ tai lên nghe cho rõ. Tôi đến tìm Bạch Anh, tôi không có thai, cũng không có phá đám hôn sự của chị. Chúc chị với Thẩm Lê Xuyên dính chặt với nhau cho đến chết."
Liên Thành đã nhiều lần nói rõ rằng cô không có ý quay lại với Thẩm Lê Xuyên, nhưng tất cả mọi người đều giống như mất trí, cứ nhận định là cô không quên được tình cũ.
"Tôi nhớ là..." Lương Triều Túc từ tốn lên tiếng, "Bạch Anh không phải bác sĩ sản khoa."
Liên Thành siết chặt tay, tim đập thình thịch.
"Tôi đúng là không phải bác sĩ sản khoa." Bạch Anh đứng chắn trước mặt Liên Thành, "Liên Thành nghe nói Lương Văn Phỉ đến bệnh viện nên chủ động muốn đến thăm cô ấy."
Mọi chuyện đã hợp tình hợp lý, Liên Thành thở phào nhẹ nhõm.
"Các cô đi từ tầng mấy để đến đây?"
Bạch Anh định mở miệng, nhưng Lương Triều Túc ra hiệu cho cô im lặng, vẻ mặt có chút không vui, "Để cô ấy nói."
Lương Triều Túc đã từng tham gia huấn luyện trong quân đội, Liên Thành cảm thấy hắn ta có thể được gọi là chuyên gia thẩm vấn.
Bị đối mặt thẩm vấn trực tiếp, cô không dám nắm chắc.
May mắn thay, Bạch Anh và cô quả thực đã từng lên tầng trên trước, "Phòng khám 03 khoa chỉnh hình tầng 8."
"Không đúng." Lương Văn Phỉ chỉ vào Bạch Anh, "Nếu thực sự muốn thăm tôi, bọn họ nên cùng đi ra từ thang máy, nhưng sau đó Bạch Anh mới xuất hiện, cô ta còn đi ra từ phòng khám bên cạnh, điều này chứng tỏ cô ta và Liên Thành vốn dĩ đang ở khoa sản."
Lương Triều Túc khẽ nheo mắt, lại nhìn Liên Thành, "Em làm gì ở khoa sản?"
"Tôi tuyệt đối không thể có thai." Liên Thành không trả lời câu hỏi đó, chỉ nhìn thẳng vào hắn, gằn từng chữ một nhắc nhở, "Tôi đang trong kỳ kinh nguyệt."
Vừa rồi cô hoảng loạn đến mức mất bình tĩnh, cứ bị logic của Lương Văn Phỉ dẫn dắt.
Quên mất rằng cô đang trong kỳ kinh nguyệt, tuy là giả nhưng tối qua Lương Triều Túc đã tự mình kiểm tra. Hắn ta là kẻ có cặp mắt tinh tường, tâm địa độc ác, còn rất thông minh, hắn sẽ không tin lời giải thích của cô nhưng hắn sẽ không bao giờ nghi ngờ bản thân.
"Kỳ kinh nguyệt?" Lương Văn Phỉ nghi ngờ.
"Không tin à?" Liên Thành cười lạnh, rồi chỉ về phía nhà vệ sinh, "Tôi có thể cởi ra cho chị xem đấy."
Lương Văn Phỉ cũng coi như là hiểu Liên Thành, đã dám nói đến mức này, Liên Thành chắc chắn có chứng cứ xác thực, đã nắm chắc phần thắng trong tay, nhưng biểu cảm vuốt ve bụng của cô ta vừa rồi thật sự rất khó bỏ qua.
Mà bản thân Lương Văn Phỉ cũng có kinh nghiệm, cô ta biết trong giai đoạn đầu mang thai vẫn sẽ có chút máu nhẹ, giống như lượng máu ở đầu hoặc cuối kỳ kinh nguyệt.
Nghĩ đến đây, trong đầu cô ta bỗng lóe lên một tia sáng, giống như vừa phá được án, một tay kéo tay áo Lương Triều Túc, một tay chỉ vào Liên Thành.
"Anh cả, cô ta không phải đang trong kỳ kinh nguyệt, cô ta đúng là đang mang thai, giống như em giai đoạn đầu có ra máu, vì vậy cô ta lén xin nghỉ đến bệnh viện, cô ta muốn giữ thai."
Ánh mắt của Lương Triều Túc bỗng chốc trở nên sắc bén, như một con dao phẫu thuật sắc bén, đâm thẳng vào trái tim Liên Thành, mổ xẻ bí mật của cô ra.
Liên Thành đón nhận ánh mắt của hắn, nhất thời không biết phải làm sao.