Liên Thân cầm túi xách, chăm chú nhìn màn hình bên cạnh đang chiếu về kiến thức cần lưu ý trong thời gian mang thai. Trong màn hình là một thai phụ đang khẽ vuốt ve bụng nhỏ, cô cũng vô thức giơ tay lên.
Lương Văn Phỉ tận mắt nhìn thấy cô khẽ vuốt ve bụng dưới, trong lòng lập tức hoảng loạn, nhanh chóng đi qua, kéo tóc Liên Thành “Sao mày lại ở đây? Có phải mày cũng có thai đúng không?”
Đột nhiên bị đánh úp từ phía sau, Liên Thành không kịp phòng bị bị kéo tóc, khiến cả người bị kéo ngã xuống đất
“Mày mang thai con của ai?” Lương Văn Phỉ vừa ghét hận vừa sợ hãi, lôi kéo cô tra hỏi, “Có phải là của Lê Xuyên không?”
Liên Thành phản ứng lại, xoay người giãy giụa “Chị điên rồi, tôi làm gì có thai?”
Hai mắt Lương Văn Phỉ đỏ tươi, “Mày còn dám nói mày không có thai? Nếu không có thai vậy thì mày đến khoa sản để làm cái gì hả?”
Nhà họ Bạch là bệnh viện tư, coi trọng phục vụ và sự riêng tư của khách hàng. Phụ khoa và sản khoa được tách riêng ra, lầu 3 là sản khoa, lầu hai là phụ khoa.
Nếu không phải là có thai, người bình thường sẽ không xuất hiện ở lầu 3.
Liên Thành nghẹn lại.
Lương Văn Phi luôn chú ý đến nét mặt của Liên Thành. Thấy biểu cảm khựng lại của cô, cô ta càng thêm kích động, từ giật tóc leo thang thành đánh nhaụ
Cô ta cố tình đá vào bụng Liên Thành.
Liên Thành bị đá một cú, cố gắng né tránh. Lương Văn Phỉ dùng hết sức, trong lúc giằng co, tóc Liên Thành bị giật đứt mấy lọn, ngực bị véo bị bóp, đau đến nỗi gần như muốn ngất đi.
Liên Thành cũng nổi giận, một tay nắm chặt Lương Văn Phỉ, nhưng khi sắp đẩy cô ta ra thì chợt nhớ đến thai kỳ của Lương Văn Phỉ không ổn định.
Nếu lỡ có chuyện gì xảy ra, Lương Triều Túc chắc chắn sẽ lột da cô, mẹ Lương cũng sẽ rất đau lòng.
Cô vừa nới lỏng tay một chút, Lương Văn Phỉ càng lấn tới, vừa kéo vừa giật tóc cô, không quên đá chân loạn xạ.
Liên Thành ngả người về phía sau để né tránh.
"Anh cả " Lương Văn Phỉ không chiếm được lợi thế, khóc lóc gọi to. Cô ta đã quen với việc tìm Lương Triều Túc để giải quyết mọi chuyện. "Anh mau ra đây, Liên Thành mang thai con của Lê Xuyên, cô ta muốn cướp Lê Xuyên "
Liên Thành hoảng hốt, Lương Triều Túc cũng ở đây sao?
Lúc này, Bạch Anh mặc áo blouse trắng, từ bên cạnh ôm chặt Lương Văn Phi, kéo cô ta ra. "Bệnh viện cấm gây ồn ào đánh nhaụ Liên Thành đến tìm tôi, cô đừng có gán ghép tội danh lung tung cho cô ấy."
"Phải không?"
Liên Thành cứng đờ người, hơi thở nghẹn lại, trong tầm mắt là ánh sáng chói lòa của hành lang. Lương Triều Túc từng bước đi tới, hắn nổi bật giữa ánh sáng, khí tràng sắc bén dọa người.
Hắn giơ tay ra, không tốn chút sức nào cũng dễ dàng gạt Bạch Anh ra, bảo vệ Lương Văn Phỉ sau lưng.
Nhưng ánh mắt của hắn từ đầu đến cuối đều dán chặt trên người Liên Thành, dường như muốn xuyên thủng cô, nhìn từ mái tóc rối bù xù của cô, cho đến bụng dưới.
Liên Thành theo phản xạ lùi lại.
"Anh cả, đừng để cô ta chạy." Lương Văn Phỉ la lên, cô ta không còn quan tâm đến thể diện nữa, cô ta chỉ cần Thẩm Lê Xuyên. "Em có thai, cô ta cũng có thai, rõ ràng là muốn phá đám hôn sự của em."