Cứ như thế, Lưu Băng Tinh vẫn nhìn cô vài lần, bà ta đã có thói quen trong nhà này chỉ có một nhà ba người bọn họ ngồi trên bàn cơm này, nhưng là……
Nhìn Hàn Tử Tư không có phản ứng, Lưu Băng Tinh nói: “Vi Vi rất thích ăn rau muống nha, hôm nào bảo chị Lưu làm nhiều chút……”
Hàn Tử Tư không nói gì, thời điểm Lưu Băng Tinh cho rằng ông ta sẽ không có phản ứng gì, Hàn Tử Tư đột nhiên vươn tay tới, đẩy một đĩa thịt xào trước mặt mình đến trước mặt Hàn Mộ Vi, nói: “Thích cũng không được chỉ ăn rau! Ăn nhiều thịt một chút……”
Liếc mắt từ trên xuống dưới nhìn cô một cái, ông ta mới nói: “Cũng sắp trưởng thành rồi, trên người cũng không được mấy lạng thịt, người ta nhìn còn tưởng rằng nhà họ Hàn chúng ta ngược đãi con nữa!”
Thân thể Lưu Băng Tinh cứng đờ, bà ta xả khóe miệng một chút, “Tử Tư……”
Hàn Tử Tư lại không có chú ý tới bà ta, nghĩ nghĩ, nói: “Băng Tinh, sau khi tan học…… Đưa con bé và Tiểu Vũ đi ra ngoài, mua vài món quần áo cho con bé, mua mấy bộ……”
Ông ta cầm tiền đưa cho bà ta, “Nhà họ Cố chính là nể mặt mũi ông ngoại con bé mới đến, bà tự mình ước lượng.”
Dứt lời, ôn ta xoa xoa miệng, rời khỏi bàn ăn đi ra cửa.
Lưu Băng Tinh chậm rãi nắm chặt nắm tay, nỗ lực xả ra một nụ cười, hơn nửa ngày mới hừ lạnh một tiếng, “Bây giờ hữu dụng bắt tôi phải mua quần áo cho, lúc trước sao lại không nói? Hừ.”
Nhìn Hàn Mộ Vi vùi đầu uống cháo, hoàn toàn không phản ứng, Lưu Băng Tinh mắt trợn trắng.
“Con đã nghe được, sau khi tan học trở về sớm một chút. Nếu là không trở lại, dì có thể tùy tiện mua cho con!”
Nói xong, cũng không quay đầu lại mà lên lầu.
Mắt Hàn Mộ Vi nhìn thẳng bữa sáng đã ăn xong, lau khô miệng, cầm lấy cặp sách rời khỏi nhà Hàn.
Hiện tại mới khoảng 7 giờ 10 phút, trước đây cô sẽ không đi học sớm như vậy, chỉ là……
“Thế này đúng rồi! Ngủ sớm dậy sớm tốt cho thân thể nha ~~ chủ nhân chủ nhân, bây giờ thân thể cô còn quá yếu, từ ngày mai không thể vừa rời giường liền ăn bữa sáng nha! Chủ nhân phải rèn luyện thân thể thật tốt, nuôi dưỡng thói quen chạy bộ tốt……”
--------------o0o-----------
Cứu ông lão té xỉu
Trong óc, Tiểu Bao Tử kia vẫn luôn lải nhải không dừng lại.
Hàn Mộ Vi mắt nhìn thẳng đi về phía trước, nhấp miệng vốn là tính toán làm lơ nó, nhưng cuối cùng vẫn không nhịn nổi, ở chỗ đèn xanh đèn đỏ ngừng lại, “Cậu có thể an tĩnh một chút hay không? Ồn ào như vậy làm tôi thật đau đầu!”
Hệ thống trong đầu chột dạ mà an tĩnh xuống.
Nhưng là một lát sau, nó lại không nhịn được, “Chủ nhân, phía trước có ôn lão té ngã! Mau đến dìu ông ta lên……”
Hàn Mộ Vi khẽ nâng ngẩng đầu lên, thấy một đám người vây quanh lối đi bộ đối diện, người xung quanh đi qua nghị luận sôi nổi: “Kẻ lừa đảo bây giờ quá không chuyên nghiệp, ít nhất cũng chạy trên đường cái đi? Trên lối đi bộ, chẳng lẽ còn nói là bị người ta đâm thành trọng thương sao?”
“Nhưng là…… Chỉ là nói không chừng người ta thật sự té xỉu thì sao? Xem ông ta đã nằm ở kia năm phút đồng hồ……”
Một người khác trào phúng nói: “Thật sự té xỉu thì thế nào? Bây giờ, ai dám đỡ ông lão này nha…… Lần trước tôi vừa thấy tin tức nói có người cứu bà lão không cẩn thận bị đâm gãy chân, kết quả tìm không thấy tài xế gây chuyện kia, bà lão kia nhà nghèo, sợ con trai phải tốn tiền, liền vu hãm người nọ đâm vào……”
“Đúng vậy, nếu không phải người nọ thông minh, trước khi cứu người đã ghi hình, còn không biết bị lừa mất bao nhiêu tiền nữa……”
“Tôi thấy, mặc kệ người ta có phải thật sự té xỉu hay không, chúng ta vẫn nên bo bo giữ mình đi!”
……
Đèn xanh sáng.
Hàn Mộ Vi khẽ nâng lông mi, mặt không biểu tình đi qua đường cái, sau khi tới phía đối diện, nhìn giữa đám người……
“Chủ nhân còn đứng đây làm gì nữa? Cứu người mau……” Hệ thống còn nhắc mãi trong óc.
Ngón tay chậm rãi nắm chặt, Hàn Mộ Vi nói ở trong đầu: Cậu không nghe được những lời người đó vừa mới nói sao?
Tuy rằng cô không chú ý chuyện quanh mình, nhưng loại chuyện cứu người rồi bị lừa cô cũng không phải không nghe nói qua……
“Hàn Mộ Vi, chủ nhân quản người khác nói làm gì? Trong lòng cô không phải muốn cứu sao? Tôi bảo đảm với cô, ông lão này thật sự té xỉu, nếu không cứu ngay ông ta có thể sẽ chết……”
Hệ thống nôn nóng nhắc mãi.
“Khi còn nhỏ khi mẹ cô đánh cô, người duy nhất sẽ giúp cô, mẹ cô đã quên sự tồn tại của cô, thời điểm cô đói bụng một ngày một đêm, là ai cho cô ăn…… Chủ nhân đã quên sao?”
Hệ thống tiếp tục nói.
Trong lòng Hàn Mộ Vi tức khắc có chút chua xót, đúng vậy, ông lão kia ……
Lúc ở tại phòng cách vách phòng bọn họ bảy tám năm kia, khi còn nhỏ nếu không phải có bà lão kia, khả năng cô đã sớm chết đói rồi……
Nghe nói là trên đường cô đi mua đồ ăn, bệnh suyễn đột nhiên phát tác dẫn đến té xỉu, chính là lúc ấy căn bản không ai dám đỡ cô, cuối cùng cứ đi qua như vậy…
Từ đây không còn có người sẽ ở thời điểm mẹ đánh cô sẽ khuyên can, không có người ở thời điểm cô đói trộm cho cô ăn……
Mật ong bánh kem trong trí nhớ kia, sau này cô không còn được ăn qua.
Hàn Mộ Vi nghĩ, bất tri bất giác đã muốn chạy tới giữa đám người. Động tác của cô thật sự quá mức đột ngột, người chung quanh không tự chủ được mà tránh ra, cô thoải mái đi đến giữa đó, nghe theo hệ thống nói đem tay ấn ở trên người ông lão, sau đó lấy ra một bình thuốc nhỏ từ trên người ông ta, đổ ra một viên, lại lấy nước từ cặp sách mình ra đút cho ông lão này uống.
Cô thoạt nhìn rất bình tĩnh, động tác tự nhiên quyết đoán như nước chảy mây trôi, người chung quanh ngay từ đầu còn khuyên can, còn có người ôm một loại tâm thái xem kịch, tất cả đều không tự chủ được mà chịu ảnh hưởng của cô trở nên an tĩnh xuống.
“Phiền ai đó gọi cấp cứu được không?”