⬅ Trước Tiếp ➡
Chủ nhân ra một thân mồ hôi nên tắm rửa sạch sẽ ~ làn da của chủ nhân có chút đen, kiến nghị nên tắm sữa bò…… A, nói đến sữa bò, chủ nhân, lúc trước chủ nhân là thiếu dinh dưỡng mới có thể lùn như vậy…… Đừng lo lắng! Có bổn hệ thống ở đây, tuyệt đối sẽ làm chủ nhân vào trước sinh nhật mười tám tuổi cao đến một mét sáu!”
Hàn Mộ Vi bây giờ chỉ có 1 mét 58, chỉ là, thiếu dinh dưỡng lâu dài còn có thể cao đến 1 mét 58, Tiểu Bao Tử cảm thấy chủ nhân của nó vẫn rất có tiềm lực!
Hàn Mộ Vi tựa hồ mệt mỏi, cũng không thèm để ý nó nhắc mãi, nhắm mắt lại không nhúc nhích.
------------o0o------------
Người đàn ông hàng xóm thần bí
Giọng nói của Tiểu Bao Tử chậm rãi an tĩnh xuống, qua một lát, lại có chút không nhịn được nói: “Chủ nhân, không có sữa bò tắm, ít nhất tắm rửa trước một cái đi! Bước đầu tiên thay đổi sinh hoạt bắt đầu từ thay đổi thói quen sinh hoạt tốt!!”
Hàn Mộ Vi vẫn nhắm mắt lại như cũ khi Tiểu Bao Tử nhụt chí cho rằng cô sẽ tiếp tục ngủ, cô lại chậm rãi ngồi dậy, trầm mặc cầm bộ áo ngủ đi vào phòng tắm, chỉ chốc lát sau, trong phòng tắm vang lên tiếng nước……
Trong phòng, Tiểu Hạt Châu hưng phấn lăn qua lăn lại ~
Quả nhiên, nó vẫn là Tiểu Bao Tử người gặp người thích ~~ nhìn chủ nhân nó không đến một ngày thái độ đã chuyển biến!
“Uhm! Về sau nhất định phải càng nỗ lực mới được! Nhất định phải cải tạo chủ nhân thành một thanh niên tốt được hoan nghênh hơn so bạch liên hoa Hàn Mộ Vũ kia!” Tiểu Bao Tử không hề làm phiền Hàn Mộ Vi, bản thân yên lặng tính toán.
Tắm rửa xong, dưới sự giám sát của Tiểu Bao Tử cô lau khô đầu tóc, sau đó cất máy sấy tóc trên quầy của Lưu Băng Tinh, lúc này Hàn Mộ Vi mới lên giường ngủ.
Có lẽ do thật sự mệt mỏi, một giấc này cô ngủ đến bình minh.
Khi cô tỉnh lại, vừa lúc nghe được tiếng gà gáy.
Gà gáy?
Từ cửa sổ nhìn qua, Hàn Mộ Vi kinh ngạc thấy một con gà trống tinh thần phấn chấn hướng tới không trung kêu, nhìn thấy cô nhô đầu ra, nó tựa hồ kêu càng vui vẻ.
Nơi tiểu khu nhà họ Hàn là khu biệt thự, người ở trong đây không phải là quan chức về hưu thì chính là kẻ có tiền, nghe nói còn để bao nuôi một hai tiểu minh tinh…… Sao lại có người nuôi gà?
Hàn Mộ Vi đang có chút kinh ngạc, lại nhìn thấy một người đàn ông một thân đồ trắng đi đến cách vách trong viện, an tĩnh mà tập Thái Cực quyền……
Người đàn ông kia thoạt nhìn rất cao, ít nhất cũng một mét tám năm, tóc ngắn đen nhánh thoạt nhìn rất có tinh thần, làn da thật đẹp đang giữ bộ dáng tập Thái Cực quyền……
Thoạt nhìn, lại có vài phần cảm giác trích tiên làm Hàn Mộ Vi có chút không rời được mắt.
Tựa hồ cảm giác được có người nhìn mình, người đàn ông ngẩng đầu đối thẳng với hai mắt Hàn Mộ Vi!
Cặp mắt kia sắc bén đến mức làm lòng người kinh hoảng! Ở dưới ánh mắt như vậy, Hàn Mộ Vi có một loại cảm giác cả người bị xích quả, bị nhìn thấu hoàn toàn!
Trái tim giật mình một cái, Hàn Mộ Vi theo bản năng muốn trốn một chút, nhưng rất nhanh lại cảm thấy bản thân đâu có làm sai chuyện gì vì thế cô lại thò đầu ra dò xét.
Ngoài ý muốn chính là, người đàn ông vậy mà không có dời tầm mắt đi, cặp mắt đen thâm thúy kia chậm rãi trở nên sâu thẳm, thoạt nhìn bên trong phảng phất ẩn dấu rất nhiều rất nhiều bí mật……
Hàn Mộ Vi nhìn chằm chằm anh, tựa hồ thất thần.
Người đàn ông kia nhướng mày, có chút ngoài ý muốn, lại liếc mắt nhìn cô một cái. Anh vốn là cực kỳ nhạy bén, hơn nữa bởi vì liên quan đến thân phận, lúc trước đã sớm điều tra tình huống gia đình lân cận, nhìn áo ngủ trên người cô có chút cũ, còn có vị trí phòng cô, anh lập tức đoán được thân phận của cô.
Nhà họ Hàn cách vách…… Con gái lớn?
Tư liệu nói, cô là một cô ngốc không nói chuyện, đối ai đều một biểu tình. Nhưng bây giờ thấy cô, tuy rằng mặt không biểu tình nhưng căn bản không giống một cô ngốc, hơn nữa……
Người đàn ông hơi hơi nheo mắt lại, cô vậy mà không sợ anh!
Anh vốn không đáng sợ, nhưng cả người anh phát ra hơi thở nguy hiểm thực đáng sợ, ánh mắt vừa mới nhìn cô, ở trong thủ đô anh chỉ quét một cái với con gái chú như vậy, người kia tuy đã hai mươi mấy còn là thiên kim tiểu thư bên ngoài phải sợ tới mức mềm chân ……
Nhưng cô gái thoạt nhìn nhỏ nhỏ gầy gầy này vậy mà chỉ trốn mất một chút, hơn nữa bây giờ, cô tựa hồ một chút cũng không sợ anh, thậm chí thời điểm nhìn anh, không biết nghĩ tới cái gì còn thất thần!
------------o0o------------
Ngủ sớm dậy sớm tốt cho thân thể!
Không biết vì sao, trong lòng người đàn ông đột nhiên có một cổ cảm giác vi diệu lướt qua, giống phiến lông chim chạm nhè nhẹ, ngưa ngứa……
Nhưng lại rất nhanh biến mất, nhanh đến làm anh không nắm bắt được loại cảm giác này là cái gì.
Thời điểm anh nhìn về phía cửa sổ lần nữa, thân ảnh cô gái kia đã biến mất.
Người đàn ông nhướng mày, lại liếc mắt nhìn cửa sổ một cái, rất nhanh lại tiếp tục bình tĩnh mà tập Thái Cực quyền……
Nhà họ Hàn.
Bữa sáng trên bàn cơm chỉ có hai người Hàn Tử Tư và Lưu Băng Tinh, Hàn Mộ Vũ còn chưa có tỉnh, chỉ là hiện tại còn chưa đến 7 giờ sáng, Hàn Mộ Vũ luôn luôn chưa đến 7 giờ rưỡi là sẽ không tỉnh lại.
Thấy cô xuống dưới, Lưu Băng Tinh có chút kinh ngạc, lúc trước cô luôn luôn không xuống dưới ăn bữa sáng, khi cần đi học nhanh thì đến phòng bếp cầm hai cái bánh bao rồi đi, hôm nay sao lại……
Lưu Băng tinh nheo mắt lại, suy nghĩ sâu xa.
Mắt Hàn Mộ Vi nhìn thẳng xuống dưới, cũng không có chạy lại chào hỏi bọn họ, Hàn Tử Tư và Lưu Băng Tinh cũng không có phản ứng gì, rốt cuộc ở trong mắt bọn họ, Hàn Mộ Vi chính là nửa người câm, tuy rằng ai cũng không khẳng định rốt cuộc cô có phải như vậy hay không, chính là, cùng dưới một mái nhà mười mấy năm, bọn họ thật đúng là không nghe cô nói quá một câu, cho dù bị đánh đau cũng chỉ là hừ lạnh một tiếng, nhấp môi cắn răng chịu đựng.
Vốn định vào phòng bếp tìm bánh bao, nhưng hệ thống lại ở trong đầu cô dài dòng, Hàn Mộ Vi liền yên lặng mà ngồi vào trước bàn ăn, múc chén cháo cho mình, mặt không biểu tình mà ăn.
Trước mặt cô là một đĩa rau xanh, cô vẫn luôn ăn đĩa rau xanh kia.
⬅ Trước Tiếp ➡