Cố Duy liền lên trước, nói với Cố Khinh Chu: "Chị Khinh Chu, nếu chị không ghét bỏ, em giúp chị đeo lên cổ được chứ?"
Cố Khinh Chu nói: "Được, cảm ơn em ba."
Vàng hơi lạnh, rơi vào cần cổ Cố Khinh Chu, ánh vàng phản ánh khuôn mặt trắng trẻo của cô, không có nửa phần tục khí, ngược lại thêm chút hoa lệ, khiến con mắt của cô mỹ diễm bức người.
"Thật đẹp!" Cố Duy thưởng thức, đồng thời ở trong lòng hối hận, cô ta cũng rất thích sợi dây chuyền này, đáng tiếc không thể mang tới trường học.
Coi như không thể mang ra ngoài, không duyên không cớ đem cho Cố Khinh Chu, Cố Duy vẫn có chút tiếc nuối.
Hừ, nếu không phải vì dạy dỗ mày, chúng tao làm gì dốc hết vốn liếng như vậy? Chờ giải quyết xong mày, mẹ sẽ mua cho tao mười sợi dây chuyền vàng, đương nhiên, là đẹp hơn nhiều.
Cố Duy hài lòng cười khẽ, kế hoạch rất thuận lợi.
Cố Khinh Chu thì sờ sợi dây chuyền trên cổ mình một cái, cũng ngọt ngào mỉm cười. Ánh mắt của cô buông xuống, hết thảy giấu ở phía dưới tầm mắt, hoàn toàn không lộ ra manh mối.
Cố Duy vừa mới đeo sợi dây chuyền vàng lên cổ Cố Khinh Chu, Cố Tương đột nhiên tiến vào.
Cố Tương cầm trong tay một chiếc túi hàng hiệu của Anh, chất liệu làm bằng da thiên nhiên, nhìn rất là đẹp mắt.
Lão tam Cố Duy khoa trương nói: "Chị, túi của chị đẹp quá, là cho em sao?"
"Em nghĩ sao vậy, đây là cho Khinh Chu!" Cố Tương cùng Cố Duy kẻ xướng người hoạ.
Tần Tranh Tranh ở bên cạnh nói: "Khinh Chu, đi làm khách người ta không thể không có túi xách tay được, hiện tại danh viện đều thịnh hành xách túi hàng hiệu. Đây là chị con từ nước Anh mang về, nhanh cầm đi."
"Cảm ơn." Cố Khinh Chu lần nữa mỉm cười, nụ cười ngây thơ, thật giống như được cưng chiều đến không biết trời cao đất rộng, mờ mịt lại ngu ngốc mỉm cười.
Nhìn cô mỉm cười, Cố Tương cùng Cố Duy trao đổi ánh mắt, ý cười trong đáy mắt hai chị em càng ngày càng sâu hơn.
Cố Khinh Chu đáng thương, đời này mày không có phúc khí hưởng thụ cuộc sống thượng đẳng rồi.
Những vật ngày hôm nay, coi như là tế phẩm tiễn mày đi!
Cố Tương cùng Cố Duy nhìn nhau cười, kế hoạch của mẹ thật tốt, Cố Khinh Chu chỉ sợ vĩnh viễn không biết mình chết như thế nào.
Chờ Cố Khinh Chu thay quần áo xong, lão tứ Cố Anh cầm một chiếc áo bạch hồ, không tình nguyện đưa cho Cố Khinh Chu: "Cái này cho chị!"
Áo bạch hồ tuyết trắng làm nổi bật mái tóc đen nồng đậm của Cố Khinh Chu, càng làm khí sắc trên mặt cô hồng nhuận hơn, màu da như tuyết được bao quanh bởi làn tóc thanh thuần vũ mị.
Cố Khinh Chu mặc quần áo như thế, sườn xám khoác lông, áo ngoài bạch hồ, lại hơi có chút khí tức danh viện, không kém bao nhiêu so với bọn người Cố Tương Cố Duy.
Lúc xuống lầu, Tần Tranh Tranh đi ở phía trước, Cố Khinh Chu đi ở phía sau.
Cố Khinh Chu đột nhiên ai nha một tiếng: "Bụng con có chút không thoải mái, phu nhân các người chờ con một chút."
Dứt lời, cô liền gấp rút quay người lên lầu, đi toilet một chuyến.
2: Tặng quà.
"Đồ con lừa ưa nặng!" Cố Tương thấp giọng mắng.
Tần Tranh Tranh trừng mắt nhìn cô ta: "Thu lời lại, đừng để nó nhìn ra, chờ hôm nay xong chuyện, trở về chế nhạo nó cũng không muộn."
Cố Tương lập tức khép môi.
Lão tứ Cố Anh không giữ được bình tĩnh, mừng khấp khởi nói với Tần Tranh Tranh: "Mẹ, mới mấy ngày mà mẹ đã làm nhiều đồ như vậy, mẹ thật lợi hại!"
"Làm phu nhân phải có thủ đoạn, nếu không làm sao mà sống?" Cố Tương kiêu ngạo nói: "Nhìn mấy nhà khác xem, nhà ai không có một đống con bà nhỏ con bà lớn, nhà chúng ta thì không có, đây đều là mẹ anh minh cơ trí!"
Cố Tương thật tâm ca ngợi mẹ cô ta.
Tần Tranh Tranh tay xoa thái dương, đáy mắt cũng tràn ra sự đắc ý. Từ trước đến nay ba ta tự phụ thủ đoạn cao minh, nếu không năm đó làm sao có thể lên làm vợ kế?
Mẹ con bốn người thịnh trang, đợi trong phòng khách ước chừng một hồi vẫn không thấy Cố Khinh Chu xuống lầu.
Lão tứ Cố Anh không kiên nhẫn được nữa: "Nó đi toilet mà lâu như vậy, nông dân lề mà lề mề, nửa điểm quy củ cũng không có!"
Vừa mắng xong, Cố Khinh Chu đã đi xuống lầu.
Thấy cô còn khoác áo choàng bạch hồ, cần cổ trắng noãn lộ ra một nửa đầu dây chuyền vàng, trong tay cầm lấy túi xách Cố Tương cho, Tần Tranh Tranh lộ ra một nụ cười vui vẻ.
Trên mặt chị em Cố Tương cũng có nét cười nhạt.
Người không hiểu, còn cho rằng bọn họ trúng số ra cửa.
Lúc ngồi xe hơi, Tần Tranh Tranh còn muốn cho Cố Khinh Chu ngồi ghế lái phụ, Cố Khinh Chu lại theo sát lấy Cố Tương, chui vào chỗ ngồi phía sau.
"Mẹ, con không muốn ngồi ở ghế lái phụ, mất mặt lắm!" Mắt thấy chỗ ngồi phía sau không có vị trí, lão tứ Cố Anh nhỏ nhất, khẳng định là ngồi ở ghế lái phụ, Cố Anh náo loạn lên.
Tần Tranh Tranh kéo lại cánh tay của cô ta, thấp giọng quát lớn: "Con cảm thấy ngồi ghế lái phụ mất mặt, hay là cảm thấy khai giảng không có áo mới mặc, các bạn học bàn tán trong nhà ngay cả mở tiệc chiêu đãi cũng không mở nổi mất mặt hơn?"
Cố Anh cắn răng, đương nhiên là cái sau mất thể diện hơn.
Vì bộ đồ mới, vì mở tiệc chiêu đãi, vì không cho Cố Khinh Chu đến trường để có khoản tiền kia, Cố Anh nhịn, cô ta phụng phịu ngồi xuống ghế lái phụ.
Ghế sau xe rộng rãi, nhưng bốn người vẫn cảm thấy chật chội.