2: Đào hố.
Nhị thiếu soái Tư Mộ, cũng chính là vị hôn phu của Cố Khinh Chu, chỉ sợ không vớt được một miếng. Tư phu nhân chưa hẳn nguyện ý, chờ Tư Mộ về nước, không thể thiếu một phen tranh đoạt.
Ân oán hào môn, từ xưa đến nay không hề ngưng nghỉ.
Dù Cố Khinh Chu thật sự gả cho Tư Mộ, cũng không nhất định nắm chắc được phú quý.
Nhìn tên sói đói Tư Hành Bái, anh sẽ chịu chia binh quyền cho em trai mình sao? Kết quả Tư Mộ còn chưa định, tiền đồ của Cố Khinh Chu lại càng xa vời.
Viễn cảnh khó đoán, Cố Khinh Chu chỉ có thể tự giữ lấy mình.
Nghe nói Tư Hành Bái tạm thời sẽ không xuất hiện ở trong thành, cô nhẹ nhàng thở ra.
Cô tuyệt không quan tâm đến công lao sự nghiệp của Tư Hành Bái!
"Bái Nhi cái gì cũng tốt, chỉ có không nguyện ý lấy vợ sinh con, trước lúc mẹ thằng bé đi, lại không có ai thu xếp cho thằng bé, đến nay cũng chỉ như nhạn đơn độc, người khác thành đôi bay đi, chỉ có thằng bé lẻ loi trơ trọi đứng đó, bà thường vì thế mà phát sầu." Lão phu nhân lại nói.
Cố Khinh Chu miễn cưỡng cười cười, rất muốn bỏ qua cái đề tài này, cô đối với chuyện Tư Hành Bái không có nửa phần hứng thú.
Nếu có thể, tốt nhất cũng bỏ qua anh sang một bên luôn đi!
Đi Tư gia chúc tết xong, Cố Khinh Chu lại đi một chuyến đến tiệm thuốc Hà thị, sau đó liền bắt đầu về nhà khóa cửa phòng, trốn trong phòng ôn bài, không tham dự bất cứ chuyện gì.
Đến đầu năm tháng giêng, Cố gia mở tiệc chiêu đãi bạn bè họ hàng.
Cố Khinh Chu ra ngoài chào, sau đó vẫn trở về phòng ôn bài như cũ. Bữa tối, khi các khách quý đều tản đi, cả nhà Cố gia mới ngồi quây quần tại bàn cơm.
Sau khi ăn xong, Tần Tranh Tranh nói với Cố Khuê Chương: "Lão gia, ngày kia là ngày Lý gia mở tiệc chiêu đãi, nghe nói Miss Chu cũng sẽ đi, em muốn mang Khinh Chu đi thăm Miss Chu. Nếu Miss Chu thích con bé, lúc nhập học cũng sẽ dễ dàng hơn nhiều."
Miss Chu là quản lý của trường học giáo hội Maria, Chu gia đầu tư tài trợ, Miss Chu tự mình quản lý việc học.
"Tốt, em mang theo Khinh Chu đi." Cố Khuê Chương nói, sắc mặt hiền lành, khóe mắt có ý cười nhạt.
Vợ có lòng tốt, làm Cố Khuê Chương hài lòng.
Tần Tranh Tranh liền hiểu rõ, mình đang hốt thuốc đúng bệnh, làm chồng vui.
Cố Khinh Chu cầm một chiếc thìa bạc khắc hoa, yên lặng húp cháo, trong lòng suy nghĩ: "Người hiền lành thay mình suy nghĩ vất vả thế không phải là Tần Tranh Tranh, bà ta sắp có ý nghĩ xấu gì?"
Cô ung dung thản nhiên, thu hồi cảm xúc ở đôi mắt, hai mắt trong suốt nhìn Tần Tranh Tranh, lấy bất biến ứng vạn biến: "Đa tạ phu nhân."
Khóe môi Cố Tương, Cố Duy cùng Cố Anh đều có ý cười nhạt, Cố Khuê Chương giống như chưa tỉnh, Cố Khinh Chu cũng tỉnh tỉnh mê mê, bà hai cùng bà ba thì hãi hùng khiếp vía.
Lên lầu, bà ba Tô Tô nhắc nhở Cố Khinh Chu: "Khinh Chu, con hãy coi chừng!"
Cố Khinh Chu ừ một tiếng.
Đến ngày mùng bảy, sáng sớm Tần Tranh Tranh liền chọn quần áo cho Cố Khinh Chu.
"Bộ sườn xám viền đỏ này rất đẹp." Tần Tranh Tranh thay đổi vẻ lãnh đạm trước đó, chăm chú giúp Cố Khinh Chu chọn lựa quần áo.
Lần này, bà ta không cố ý chọn xấu, mà là chân tâm thật ý giúp Cố Khinh Chu.
Cố Khinh Chu vẫn bình ổn như cũ, không biểu hiện gì.
Quần áo vừa mới chọn xong, đã có người gõ cửa phòng Cố Khinh Chu, sau đó đẩy cửa tiến đến, là Cố lão tam - Cố Duy.
"Chị Khinh Chu, lần trước em cùng Tiểu Tứ không phải cố ý trêu cợt chị, xin lỗi chị." Cố lão tam sụp mi thuận mắt nói.
Cố Khinh Chu nhìn ở trong mắt, trong lòng bất động, trên mặt lại lộ ra mấy phần kinh ngạc: "Chị quên rồi, sao em còn nhớ? Đừng nói như vậy, chị em nhà mình có cái gì mà phải xin lỗi với không xin lỗi!"
Cố lão tam ngước mắt, con mắt tràn đầy vui mừng, xích lại gần Cố Khinh Chu nói: "Chị Khinh Chu, chị thật là một người rộng lượng."
Dứt lời, cô ta lấy từ trên cần cổ trắng như ngọc của mình một sợi dây chuyền vàng óng ánh, cởi xuống đưa cho Cố Khinh Chu, nói: "Đây là phần thưởng em đạt được trên lớp thủ công ở trường học, tặng cho chị Khinh Chu. Ngày mai chị mang theo gặp Miss Chu, chị ấy sẽ biết chị có thành tích rất tốt, sẽ càng muốn chấp nhận chị."
1: Tặng quà
Cố Khinh Chu đưa tay nhận lấy sợi dây chuyền vàng của Cố Duy.
Một sợi dây chuyền vàng óng ánh mang theo một cái mặt hình tròn rơi vào lòng bàn tay trắng noãn của Cố Khinh Chu, sáng đến bỏng mắt, vàng đến lộng lẫy.
Cố Khinh Chu ngưng mắt nhìn một cái, trong mắt có ý cười khó đoán.
Nụ cười của cô hàm ẩn giọng điệu mỉa mai, Cố Duy cùng Tần Tranh Tranh lại không hay không biết.
Cố Khinh Chu nửa cúi tầm mắt, khóe môi khẽ nhúc nhích.
Cố Duy nhìn thì cảm thấy Cố Khinh Chu là do thấy vàng nên phát lòng tham, liền lạnh lùng chế giễu trong lòng: "Tiểu tiện nhân chưa biết việc đời, thấy vàng liền vui vẻ như vậy! Đến trường học quý tộc, phần thưởng khóa thủ công cũng sẽ không phát dây chuyền vàng quý giá cho mày! Mày tham lam, sẽ tự hại chết mày!"
Cố Duy khẽ mím môi mỏng, trong con ngươi bắn ra quang mang đắc ý.
Mẹ cô ta nghĩ ra chủ ý thật tốt, Cố Khinh Chu là nông dân không thấy qua việc đời, lập tức rơi vào bẫy rập.
Tần Tranh Tranh âm thầm gật gật đầu với Cố Duy, ra hiệu Cố Duy làm rất khá.
Sau đó, Tần Tranh Tranh lại bĩu môi.