⬅ Trước Tiếp ➡
Ngoan ngoãn vâng một tiếng, Giản Dương liền đứng bên ngoài chịu phạt.
Mọi người trong lớp phá lên cười, đồng thời cũng có nhiều người xì xào bàn tán về bộ dáng vừa rồi của Giản Dương.
"Tên ẻo lả đó thật thảm, là ai đánh nó thành thế này? Nói thật thì nó cũng không làm gì sai, sao lại bắt nạt nó như thế?" Một nam sinh ngồi ở phía sau nhẹ giọng nói.
Bạn cùng bàn của cậu ta vội vàng dùng sức huých vào khuỷu tay cậu ta nhắc nhở: "Xuỵt, đừng nói nữa, cậu không biết nó đã đắc tội Lăng Dật sao? Chúng ta có khả năng đắc tội với tiểu thiếu gia nhà họ Lăng sao?"
Thầy Từ trên bục giảng vẫn đang mãnh liệt diễn thuyết, mắng chửi mấy đứa con nhà giàu đang ngồi trong lớp.
"Các cô cậu không được học theo Giản Dương, nếu không chăm chỉ học hành, các cô cậu chỉ tự làm khổ mình thôi, đừng nghĩ rằng trong nhà có ít tiền thì các cô cậu có thể làm bất cứ điều gì, tôi nói cho các cô cậu biết là tôi không sợ các cô cậu đâu, trong tiết của tôi thì đều phải ngoan ngoãn nghe lời.”Thầy Từ nói.
"Được rồi, bây giờ chúng ta lật trang 56 của sách giáo khoa, hôm nay có tiết học mới."
Mặt Lăng Dật có chút đỏ lên, thời điểm nhìn thấy Giản Dương, hắn đã nghĩ đến chuyện mất kiểm soát trong nhà vệ sinh, cảm giác dươиɠ ѵậŧ được bao bọc bởi một khuôn miệng mềm mại ấm áp thật thoải mái.
Làm cho hắn không thể nào quên được.
Có lẽ là do hắn bị thất thần trong một thời gian dài, có mấy tên tuỳ tùng thấy hắn không bình thường thì nhẹ giọng hỏi: “Anh Lăng sao đi lâu vậy mới về? Có phải là anh đánh tên tiểu tử kia quá sướиɠ hay không?"
"Hay là... Haha, anh cũng nhận thấy tác dụng của tên tiểu tử kia? Da của nó thật là trắng, vừa trắng vừa mềm, giống như con gái vậy, sờ vào thật thích, đầṳ ѵú còn hồng hồng."
Mấy nam sinh nhìn nhau cười một cách đáng khinh.
Lăng Dật phản ứng lại, cau mày khiển trách: "Được rồi, đừng nói nữa."
"Nhân tiện, sau này đừng chạm vào cậu ta."
"A? Tại sao?" Các nam sinh tỏ vẻ khó hiểu, có người hỏi: “Lúc đầu là anh Lăng bảo bọn em bắt nạt nó mà, còn nói phải dùng tất cả các cách khiến nó nhục nhã, càng mạnh bạo càng tốt.”
Lăng Dật trừng mắt nhìn người lên tiếng: "Đó là trước đây, hiện tại tôi đã đổi ý, không cần các người nhúng tay vào."
Mấy nam sinh khó hiểu nhìn nhau cũng không hỏi thêm câu nào, tất cả đều đồng ý.
"Muốn bắt nạt cậu ta sao lại cần nhiều người như vậy? Chỉ cần một mình tôi là đủ rồi, đảm bảo sẽ khiến cậu ta cả đời không quên." Lăng Dật nhướng mày nhìn thẳng ra ngoài cửa sổ, tâm tình vô cùng tốt nhìn theo bóng lưng của Giản Dương, một ý tưởng tuyệt vời nảy ra trong đầu.
Ngay khi tiếng chuông tan học vang lên, Giản Dương nhớ ra lời giáo viên nói rằng có thể rời đi trường sau giờ học, cậu vội vàng chuẩn bị rời đi mà không kịp thu dọn cặp sách, mặc cho thầy Từ có gọi thế nào cũng vô ích.
Thậm chí Giản Dương còn đắc ý trong lòng nghĩ: Con người đó hẳn đang kêu mình nhanh chóng rời đi, mình phải hoàn thành thật tốt.
Tài xế ngoài cổng trường đã đứng đợi từ lâu, khi nhìn thấy Giản Dương là người đầu tiên bước qua cổng trường, ông ta hơi ngạc nhiên: "Đại thiếu gia, sao hôm nay cậu ra sớm vậy? Sao không thấy tiểu thiếu gia đâu?"
Tiểu thiếu gia?
Giản Dương khịt mũi, từ trong đống ký ức mà hệ thống để lại tìm thấy thông tin về Mộ Tinh Trì.
“Có lẽ… có lẽ em ấy tan học muộn!” Giản Dương giải thích, cậu di chuyển ngón tay, tò mò mở cửa xe sau đó ngồi xuống.
Vừa dứt lời, một giọng nói khá trẻ con nghịch ngợm của một thiếu niên lọt vào tai Giản Dương: "Anh ơi, sao anh không đợi em? Em tan học cũng không muộn, đây là lý do anh bịa ra hả?"
Giản Dương cảm thấy tai mình tê dại, khi nhìn lên thì thấy Mộ Tinh Trì đang ghé vào cửa xe, mi mắt cong cong, đang mỉm cười nhìn cậu với vẻ mặt vô tội.
A, tên tra công cặn bã thứ hai.
Giản Dương nhanh chóng ghi nhớ thông tin về người này lại.
⬅ Trước Tiếp ➡