Nam sinh đó đỏ mặt, thậm chí còn đóng cửa nhà vệ sinh, Giản Dương sững sờ cúi đầu nhìn chính mình.
Áo sơ mi bị xé rách lộn xộn, xốc xếch mặc trên người, lộ ra các loại dấu vết ái muội trên ngực.
Vừa quay đầu lại, chiếc gương trong nhà vệ sinh đã phản chiếu bộ dạng hiện tại của cậu.
Đôi mắt nai con xinh đẹp rưng rưng, xung quanh mắt đã đỏ hoe vì khóc, chóp mũi đỏ ửng, càng đáng xấu hổ là khóe miệng hơi rách, có một vết thương nhỏ, bên trên vẫn còn dính tϊиɧ ɖϊ©h͙, đôi môi nhạt màu còn hơi sưng.
Tại sao anh ta nhìn thấy mình lại bỏ chạy?
Giản Dương nghiêng đầu nghĩ về điều đó, cậu không hiểu những con người này lắm, nấm cũng không thể ăn thịt người, bọn họ còn bị loài người ăn nữa kìa.
“Hả?”Giản Dương vỗ đầu cố nhớ lại.
A, cậu hiểu rồi, có lẻ ở nhân loại cái gì cũng đều phải chỉnh tề, nếu không sẽ bị coi là biếи ŧɦái.
Sau đó Giản Dương ngoan ngoãn chỉnh sửa lại áo sơ mi của mình, cài từng cúc áo lại, cúc áo gần đường viền cổ áo đã rơi ra, chắc là lúc nãy bị kẻ nào đó xé rách.
Giản Dương chạm vào tϊиɧ ɖϊ©h͙ ở khóe miệng, vươn đầu lưỡi hồng liếʍ nó, vừa định nuốt xuống thì nghĩ đến lời nói của hệ thống, phương pháp thu thập này là vô dụng.
Phì phì phì.
Ưm, bào tử của con người có vị thật kỳ lạ, thậm chí còn tệ hơn cả mùi của nấm đỏ hôi thối.
Cậu không thèm ăn đâu.
Sau một thời gian ngắn chỉnh trang lại, Giản Dương quay trở lại lớp học theo thông tin hệ thống để lại.
Tình cờ đây lại là tiết học cuối cùng, thầy giáo đang viết chữ trên bảng đen, lúc này cậu bước vào yếu ớt hô lên một tiếng báo cáo, thu hút sự chú ý của mọi người.
Thiếu niên xinh đẹp bị bao vây bởi những ánh mắt ác ý, sợ hãi run rẩy như một con thỏ trắng đáng thương.
"Giản Dương! Cậu lại đến muộn. rốt cuộc cậu có muốn học hay không? Cậu học hành thế này à? Đi học ba ngày thì hai ngày trốn, cậu nhìn lại bộ dạng của cậu đi! Còn dám đi đánh nhau!"
"Cậu có để tôi vào mắt hay không!"
Giáo viên nhìn thấy cả người Giản Dương lộn xộn, không chút nghĩ ngợi liền cảm thấy như cậu vừa đánh nhau với người khác.
Học sinh của trường trung học Trừng Hải đều là những người có quyền thế, thậm chí nếu là con nhà giàu còn không cần chăm chỉ học tập, sau này bọn họ sẽ thừa kế cơ nghiệp của gia đình, việc đi học hoàn toàn chỉ để lấy bằng, giáo viên cũng không dám đắc tội bọn họ, nếu đắc tội nhóm công tử này có khi còn bị sa thải.
Nhưng thầy giáo của lớp 5 là một giáo viên mới, không giống như những người khác, thầy Tử không sợ uy quyền, rất nghiêm khắc trong lớp, thầy biết rằng trong lớp có khá nhiều học sinh là người có quyền lực, nhưng thầy không xu nịnh những học sinh này như những giáo viên khác.
Điều thầy ghét nhất là loại học sinh không học hành nghiêm túc mà chỉ dựa vào gia cảnh có ít tiền dơ bẩn.
Vốn đang bị lũ vô tích sự vô lại trong lớp này làm cho khí nóng bốc lên, ai mà biết được đúng lúc này Giản Dương lại chạy đến, vừa vặn chọn cậu để răn đe.
Đặc biệt là khi thầy nhìn thấy cả người Giản Dương lôi thôi, có vẻ như cậu vừa đi đánh nhau với người khác.
"Cậu đi ra ngoài đứng phạt! Sau giờ học có thể rời đi!" Thầy Từ tức giận nói.
“A?” Giản Dương sững sờ chớp mắt, sau đó cậu quay đầu nhìn nhìn, phát hiện ra người trước mặt đang nói với cậu.
Cậu chỉ tay vào mũi mình, bối rối nghiêng đầu: "Em?"
Thầy Từ càng tức giận: "Không phải cậu thì là ai nữa!"