Anh thuận theo tư thế này, để Đường Tĩnh Vân làm tốt tư thế bắn, sau đó ôm cô từ phía sau, cầm lấy tay cô, “Ngẩng đầu, ưỡn ngực, hóp bụng, tay phải vững, chân phải chuẩn, lúc bắn phải gọn gàng dứt khoát.”
“Pằng!”
Trên máy hiện lên điểm số, một phát bắn trúng mười vòng đối diện, phát thứ hai anh không cầm tay cô nữa, mà để cô tự mình làm.
Đường Tĩnh Vân nghiêm túc nhìn tấm bia đối diện mình, lực tinh thần trong não bộ xoay chuyển theo bản năng, cuối cùng cô chỉ cảm thấy tấm bia cách năm mươi mét kia đang dần dần phóng to trong mắt cô, cô nhếch môi, nhắm bắn.
“Pằng!”
Trên máy lần nữa hiển thị mười vòng, Khương Diệp nhìn người phụ nữ đang cười nhạt với mình, không nhịn được cười nói, “Rất tốt, như thế thì anh có thể yên tâm về em rồi!” Yên tâm cái gì? Dĩ nhiên là yên tâm cô không bị mình liên lụy, lúc bị liên lụy cũng có năng lực tự bảo vệ mình, trước giờ anh không phải là người kiêu ngạo, cho nên hiển nhiên chuyện gì cũng nghĩ tới.
Đường Tĩnh Vân nghe vậy thì cười, quay đầu tiếp tục bắn, chơi thêm gần nửa tiếng nữa mới dừng, dù sao thì sức giật cây súng cô cầm không nhỏ, cánh tay cô vẫn cần phải thích nghi từ từ.
Khương Diệp cảm thấy mình quả thực đã nhặt được một báu vật, ôm Đường Tĩnh Vân rời đi, vừa mới mở cửa, thì nhìn thấy ở cửa có người đang gây sự.
Một người đàn ông trên dưới đều là hàng hiệu trong đó lên tiếng, kiêu ngạo nói, “….Dựa vào gì! Ông đây muốn tới chơi là vinh hạnh của các người, vậy mà lại nói với ông đây không còn phòng, không có thì bảo người khác dọn ra, ông đây trả tiền gấp đôi!”
Mấy người đi theo sau anh ta thoạt nhìn đều là những kẻ lấy lòng anh ta, một người trong số đó hét lên, “Đúng vậy! Chẳng lẽ Hà thiếu gia chúng tôi thiếu chút tiền này sao?!”
3: Câu lạc bộ bắn súng
Quản lý câu lạc bộ khinh thường trong lòng, các người không thiếu chẳng lẽ người khác thiếu sao? Người có thể dùng tiền lên ý tưởng mở câu lạc bộ bắn súng này, nào có ai là thiếu tiền? Có điều trên mặt vẫn nở nụ cười lịch sự, “Xin lỗi, chỗ chúng tôi thật sự tạm thời hết rồi, không mấy mời Hà thiếu hôm khác lại tới?”
Đúng lúc này, anh ta nhìn thấy hai người Đường Tĩnh Vân và Khương Diệp đẩy ra bước ra, liền chỉ vào hai người họ, nói với sắc mặt có chút khó coi, “Có phòng cho họ nhưng không có cho tôi sao?” Sau đó anh ta nhìn thấy Đường Tĩnh Vân trông không tệ, thế là nhất thời nảy ra suy nghĩ dơ dáy, “Thật không biết một nam một nữ tới đây làm gì?”
Đường Tĩnh Vân lạnh lùng liếc anh ta một cái, rồi trực tiếp phớt lờ họ, kéo tay Khương Diệp rời khỏi, thực ra tính khí của cô rất tốt, chỉ cần đừng chạm vào giới hạn cuối của cô, thì bình thường cô đều lười so đo với người khác.
Có điều thái độ này đã chọc giận cái người gọi là Hà thiếu kia, “ Cô gái, cô đây là thái độ gì, cho rằng trông xinh đẹp thì liền có vốn sao? Tôi nói cho cô biết…..”
Còn chưa đợi anh ta nói xong, cánh tay rắn chắc như sắt của Khương Diệp liền đưa ra, bóp lấy cổ anh ta, nói với giọng u ám, “Trước khi anh ra ngoài, cha anh không nhắc nhở anh rằng có một vài người anh không đắc tội được sao?” Đừng nhìn anh thấy trông hiền lành, là một người chồng cưng chiều vợ trước mặt Đường Tĩnh Vân, nhưng trước mặt người khác, anh vẫn là Khương Diệp nghe tên thôi đã sợ vỡ mật!
Lực cánh tay anh rất lớn, bóp cổ người đàn ông ăn nói lỗ mãng kia rồi nhắc anh ta lên, mặc anh ta không ngừng giãy dụa cũng không thoát khỏi tay anh, những người vây quanh bên cạnh thấy tình thế không hay, liền xông lên muốn cứu anh ta, nhưng lại bị Khương Diệp đá ba phát ngã nhào lăn lộn trên đất.
“Được rồi, chút chuyện nhỏ, không cần phải đổ máu, cũng không tiện xử lý.” Một bàn tay mảnh khảnh đặt lên cánh tay rắn chắc như sắt của Khương Diệp, anh kiềm chế cơn giận, hất mạnh người đàn ông đó xuống đất, sau đó xoay người nắm tay Đường Tĩnh Vân.
Vị quản lý nhìn thấy cảnh tượng như thế, trong lòng không những thầm kinh sợ trước bản lĩnh của Khương Diệp, mà còn sốc trước những lời lạnh nhạt của Đường Tĩnh Vân, là “không tiện” chứ không phải “không thể”, nói như thế khiến người khác dễ suy nghĩ sâu xa lắm, là có quyền thế tày trời bao nhiêu có thể làm cho hai người trước mặt này coi thường một sinh mạng? Trong lòng thầm líu lưỡi không nói nên lời.
Hai người gật đầu chào hỏi với quản lý xong thì đi tới quầy lễ tân thanh toán, bỏ quản lý lại thu dọn tàn cuộc, căn bản là chưa từng đặt chuyện này trong lòng, cho dù là Khương Diệp hay Đường Tĩnh Vân, về bản chất họ đều không phải là thiện nam tín nữ gì, bản thân người trước là người tự do ngoài vòng pháp luật, còn bản thân người sau thì kiếp trước đã hiểu được sự rối rắm của quyền, tiền và pháp luật, nên tác phong làm việc sẽ nhất quán một cách khác thường ở một vài thời điểm.
Đường Tĩnh Vân mua đồ về nhà nấu ăn, Khương Diệp xuống bếp giúp phụ nấu, hai người vô cùng ngọt ngào, cuộc sống như thế đối với cả hai mà nói đều là một sự trải nghiệm mới lạ.
Ăn xong bữa tối, Đường Tĩnh Vân đi tắm trước, tới khi cô tắm xong, thắt xong dây lưng áo choàng tắm ra ngoài, thì nghe thấy mấy câu cuối cùng Khương Diệp nói với người khác khi vừa ra khỏi phòng tắm, liền hỏi đùa, “Đây là thế nào? Chẳng lẽ anh muốn để em lẻ loi một mình trong đêm động phòng hoa chúc?”
Khương Diệp không nhịn được cúi đầu chửi thề một câu, vừa mới nhận được mệnh lệnh của cấp trên, tạm thời có nhiệm vụ buộc anh phải ra ngoài làm, quả thực muốn giết người mà, anh xoa mạnh tóc mình, chán nản nói, “Anh phải đi Châu Phi một chuyến!”
Đường Tĩnh Vân đi tới bên cạnh anh, khẽ cười nói, “Đi đi, đợi anh về!”
Khương Diệp hung hăng hôn người phụ nữ này một phen, sau đó rời đi với chút không nỡ, nhớ tới lời đề nghị ông nội nhắc tới nhắc lui, trong lòng cuối cùng đã đưa ra quyết định.
1: Câu chuyện cẩu huyết
Đường Tĩnh Vân ở trong phòng riêng của mình. Phòng của cô hơi nhỏ, nhưng các loại đồ vật đều được sắp xếp rất ngăn nắp, khiến cho người ta có cảm giác như một con chim sẻ tuy nhỏ nhưng có đầy đủ ngũ tạng.
Cô nhìn tài liệu trên tay, đây là tài liệu mà anh Tường gửi tới lúc sáng, trong đó có thông tin mà cô yêu cầu giúp điều tra, chính là thông tin về Hà Diên Lăng và Cố Lâm.
Trong đó lại là một câu chuyện về ân oán trong gia đình. Cha mẹ của Hà Diên Lăng là người làm ăn, công việc kinh doanh không hề nhỏ, nếu không họ cũng sẽ không có tiền cho anh ta đi du học, mà cha anh ta còn có một người em trai. Người em này rất xấu tính, còn được cha mẹ già nuông chiều đến mức vô pháp vô thiên. Anh ta thua lỗ hàng trăm nghìn tệ ở bên ngoài, mắc nợ bọn cho vay nặng lãi nên trở nên nham hiểm, muốn chiếm đoạt tài sản của anh trai và chị dâu mình.
Sau đó, anh ta cấu kết với Cố Lâm là bạn gái của cháu trai mình đang ở trong nước, động tay với xe của anh trai và chị dâu, gây ra tai nạn ô tô. Cuối cùng, nhân lúc cháu trai đang du học ở nước ngoài không về kịp, anh ta đã thành công chiếm đoạt tài sản lẽ ra phải thuộc về cháu trai mình, thậm chí còn đuổi cháu trai mình ra khỏi nhà họ Hà.
Đọc đến đây, Đường Tĩnh Vân cảm thán vài câu. Người chú này cũng coi như là độc ác tàn nhẫn, nhưng nghĩ đến dáng vẻ trong sáng của Hà Diên Lăng, cô lại tò mò không biết anh ta có biết tin tức này hay không. Cô đột nhiên cảm thấy miệng khô khốc, liền hét lên: "Khương Diệp, rót cho em cốc nước..."
Sau đó cô mới phản ứng lại, người đàn ông này đã đi vắng mấy ngày rồi. Lúc trước, khi ở chung, họ đã hình thành thói quen, khiến lúc cô đang suy nghĩ, cô sẽ vô thức gọi anh. Cô không khỏi bật cười, lắc đầu rồi tiếp tục đọc tài liệu trong tay.
Cố Lâm đó cũng không phải là người tốt gì. Cô ta và Hà Diên Lăng là bạn cùng lớp, quen nhau ở trường đại học. Trước khi Hà Diên Lăng ra nước ngoài, anh ta vẫn chưa chia tay, đối xử với cô ta khá tốt. Tuy nhiên, cô ta lại là một người phụ nữ không an phận, không biết đã cấu kết được với con trai của đối thủ trong công việc kinh doanh của cha mẹ Hà Diên Lăng như thế nào, sau đó cùng nhau hợp tác, lên kế hoạch từ lâu, nếu không thì một mình cô ta cũng không có bản lĩnh to lớn để mưu đồ chuyện này.
Câu chuyện rất máu chó, Đường Tĩnh Vân đọc xong cũng phải thở dài một hơi. Có câu nói xưa rằng: “Cướp nhà khó phòng”, quả nhiên khi người nhà và kẻ thù hợp sức đâm sau lưng, thì đó là thứ sắc bén nhất và cũng khó đề phòng nhất. Nỗi bất hạnh của cha mẹ Hà Diên Lăng khiến cô nhớ lại những ngày đau khổ mà cô đã trải qua ở nhà họ Đường, cô cảm thấy cảm thông hơn, may là kiếp này mình không có ý định bơi lại trong vũng nước bùn này nữa.
Nghĩ một lúc, cô gấp tài liệu lại rồi bỏ vào túi đeo vai, sau đó đứng dậy thay quần áo ra ngoài. Cô mở tủ ra, cô nhìn thấy một bộ quần áo mới toanh. Cô chợt nhớ tới là Khương Diệp mua cho cô khi hai người đi mua sắm ngày hôm đó. Trước khi cô kịp mặc cho anh xem, thì cô đã lấy ra và thay để ra ngoài.
Cô gái trẻ trong gương lập tức trông trưởng thành hơn, phần thân trên mặc áo tay cánh dơi màu be, phần thân dưới mặc một chiếc quần dài cắt cúp màu đen, tôn lên vóc dáng xinh đẹp của cô, toát lên một loại phong thái trưởng thành, nhìn cô trông giống như một mỹ nhân thành thị. Người trong gương khiến Đường Tĩnh Vân xuất thần, như thể cô đã quay trở lại kiếp trước, cách ăn mặc trang điểm như bây giờ vẫn còn hiếm gặp ở thành phố Ngân Lâm, nhưng có lẽ lại rất phổ biến ở các thành phố lớn như Kinh Đô.
Cô thay một đôi dép xăng đan cùng màu, cũng là màu be, gót cao khoảng năm phân, kiểu dáng rất thời trang, bên trên đính rất nhiều kim cương giả, để lộ ngón chân hồng hào, trông vô cùng quyến rũ.
2: Câu chuyện cẩu huyết
Đường Tĩnh Vân đóng cửa đi ra ngoài, cô đeo một cặp kính mát màu đỏ tía, xách túi đeo vai, trông như một mỹ nhân thời thượng, dọc đường rất nhiều người quay đầu lại nhìn.
Thập Nhất Trung cách khu nhà cô không xa, đi bộ qua mấy con đường là đến. Nhìn thấy cô ăn mặc như vậy, bảo vệ trường cũng không hề ngăn cản mà cho cô vào. Đường Tĩnh Vân từng là học sinh ở đây, nên tất nhiên cô rất quen với tính cách của những bảo vệ này, cô thong thả bước vào khuôn viên trường. Lần trước, Hà Diên Lăng không chỉ để lại số điện thoại mà còn để lại văn phòng giảng dạy của mình tại Thập Nhất Trung. Trên đường cô kéo một bạn học sinh để hỏi đường rồi đi về phía đích đến.
Khuôn viên xanh mướt, thêm chút hương vị của ngày hè. Giờ đã là giữa tháng tám, các học sinh cuối cấp của Thập Nhất Trung đã trở lại trường, bất chấp cái nóng oi bức của mùa hè, xả hết nhiệt huyết trong lớp học, chỉ có tiếng quạt trần kêu ‘vo vo’ trên đỉnh đầu. Hiện tại đã có thể nhìn thấy nguyên mẫu của kỳ thi tuyển sinh đại học điên cuồng ở thế hệ sau rồi.
Tuy nhiên, lúc này khuôn viên trường lại không mấy yên tĩnh, nhất là khi Đường Tĩnh Vân đi đến tòa nhà giảng dạy của lớp do Hà Diên Lăng dạy. Từ xa liền nhìn thấy một nhóm người đang vây quanh, dường như đang sợ gì đó mà không dám tiến tới. Cô dùng lực tinh thần quét nhanh, liền nhìn thấy cảnh tượng bên trong.
Cô đẩy những người xung quanh ra, giẫm lên đôi dép cao gót, bình tĩnh bước vào. Lực tinh thần vừa động, khiến trước mắt của người đàn ông vạm vỡ tối lại. Cô tung cước lao tới, đá người đàn ông to lớn ngã xuống đất. Đây là chiêu thức mới nhất mà cô nghiên cứu phát hiện ra, lực tinh thần ngoài khả năng xuyên thấu đồ vật và nhận biết đồ vật ở khoảng cách tương đối xa, thì nó còn có thể tập trung công kích não bộ của con người, có thể khiến người ta choáng váng.
Cô quay đầu nhìn Hà Diên Lăng ở bên cạnh, cô tháo chiếc kính mát trên mặt xuống, lộ ra dung mạo ưu tú. Cô chặc lưỡi hai tiếng, “Sao mỗi lần nhìn thấy anh thì anh đều thảm hại vậy?”
Hà Diên Lăng vốn dĩ đã chuẩn bị sẵn sàng bị đánh, anh ta nhìn thấy người đàn ông to lớn bị đá xuống đất thì còn thấy ngạc nhiên một phen. Lúc này, anh ta nhìn thấy khuôn mặt của Đường Tĩnh Vân thì mới đột nhiên nhớ ra, mỉm cười: “Cô Đường, chứng tỏ đây lại là cơ hội để cô ban ơn cho tôi.”
Những lời này lại chính là lời nói đùa của Đường Tĩnh Vân nói với anh ta ngày hôm đó. Nhìn thấy tinh thần của anh rất tốt, Đường Tĩnh Vân cũng nhướng mày cười: "Nói cũng đúng, nếu đã cho tôi cơ hội như vậy, Đường mỗ tôi cũng không thể không cho anh chỗ dựa, hãy nhớ lời hứa của anh.”
Hà Diên Linh bò dậy, xuýt xoa mấy tiếng, xem ra vừa rồi anh ta bị đánh không nhẹ. Anh ta nhìn thấy cách ăn mặc của Đường Tĩnh Vân, trong mắt anh ta liền hiện lên sự kinh ngạc. Lần đầu tiên anh ta gặp cô, cô chỉ mặc một chiếc áo sơ mi trắng bình thường phối với quần jean, mặc dù lời nói và hành động của cô rất có kinh nghiệm nhưng trông cô vẫn rất trẻ trung, nhưng khi gặp nhau lần này, cách ăn mặc thời trang của cô khiến anh ta thoáng chốc nghĩ rằng sự trẻ trung của cô chỉ là ngụy trang, còn phong cách trưởng thành thì khó mà bắt chước được.
Cách ăn mặc của Đường Tĩnh Vân chắc chắn đã kích thích các học sinh cấp ba ở xung quanh. Ở thời đại mà học sinh cấp ba vẫn còn chưa biết cách ăn mặc cho lắm, thì sự xuất hiện của cô chắc chắn là tuyệt diễm!
Cô ngước mắt nhìn lướt qua những người xung quanh, lạnh lùng nói: "Người của Thập Nhất Trung trở nên hèn nhát từ khi nào vậy? Bị người của Cửu Trung đánh đến cửa mà vẫn còn đứng nhìn, thực sự là đã mất đi uy danh bao nhiêu năm qua!”
Những người dám ở đây xem thì có rất nhiều người đều đã lăn lộn trong xã hội, nghe thấy lời nói rất quen của cô, rồi lại nhìn kỹ lông mày của cô, trong đám người đột nhiên có người nói: "Chị là chị Đường, Đường Tĩnh Vân?"
3: Câu chuyện cẩu huyết