⬅ Trước Tiếp ➡
2: Hà Diên Lăng
Đường Tĩnh Vân hỏi rất nhiều chủ đề chuyên môn, phát hiện câu trả lời của Hà Diên Lăng rất thu hút, bao gồm cả kiến ​​thức sách giáo khoa và kinh nghiệm thực tế cá nhân của anh ta, cô cảm thấy rằng sự hợp tác này cô sẽ không bị thiệt thòi.
Cô không hề biết rằng Hà Diên Lăng cũng vô cùng sốc, càng nói chuyện với cô, anh ta càng thấy được chiều sâu nghiên cứu về lĩnh vực đầu tư của cô, không kém gì anh ta, một sinh viên xuất sắc đã tốt nghiệp Học viện Công nghệ Massachusetts!
Họ bất giác đã đi đến trung tâm thành phố, Đường Tĩnh Vân liếc nhìn một quán cà phê cách đó không xa, cô nhìn sang bên đó thêm vài lần nữa, trong lòng dao động một chút, sau đó cô hỏi thông tin liên lạc của Hà Diên Lăng, rồi vẫy tay tạm biệt anh ta.
Khi nhìn người đàn ông này rời đi, cô cảm thấy có tiếng bước chân quen thuộc từ phía sau, bản thân có thể đoán được đó là ai mà không cần dùng đến năng lực cảm nhận tinh thần.
Quả nhiên, cô cảm thấy có hai cánh tay rắn chắc và mạnh mẽ ở đằng sau lưng cô duỗi ra, và ôm cô vào lòng, một giọng nói ấm áp vang lên bên tai cô: “Người đàn ông vừa rồi là ai?  Chẳng lẽ là người yêu cũ? Trông anh ta yếu ớt như vậy, gu thẩm mỹ của em thật tệ."
Đôi bàn tay mảnh khảnh của Đường Tĩnh Vân cố tình nhéo cánh tay anh, cho đến khi anh tức giận thở hắt một hơi thì mới buông ra, cô ngẩng đầu nhìn người đàn ông phía sau, cười hỏi: "Có đau không hả?"
Khương Diệp nhìn thấy cô như vậy, nếu bản thân mà nói không đau thì có lẽ sẽ lại bị cô nhéo nữa, anh cười nói: "Đau, đau lắm." Anh giơ tay lên chỉ vào nó cho cô xem: "Đỏ hết cả rồi, Tĩnh Vân ra tay thật tàn nhẫn."
Đường Tĩnh Vân biết anh phần lớn chỉ là giả vờ, nhưng cô vẫn cảm thấy khá vui vẻ: “Sau này đừng đoán mò nữa, chúng ta đã lãnh giấy chứng nhận kết hôn rồi, một số tai họa tiềm ẩn giữa các cặp vợ chồng thì nên giải quyết sớm.”
Khương Diệp gật đầu, trong mắt hiện lên nụ cười: "Đúng vậy."
Anh buông người phụ nữ trong lòng ra, nhưng lại đưa bàn tay ra nắm lấy bàn tay của cô, "Không phải vừa rồi anh đang uống cà phê cùng với bạn của anh sao? Sao anh lại ra ngoài tìm em?" Đường Tĩnh Vân nheo mắt nhìn và dò hỏi anh, cô vừa nãy thoáng thấy có một người đàn ông ngồi đối diện anh.
Khương Diệp cười nói: "Anh lo lắng rằng vợ tương lai của mình sẽ cùng một gã đàn ông tự nhiên xuất hiện cùng nhau bỏ chạy, cho nên đương nhiên là vội vàng chạy ra ngoài, chính là có sắc quên bạn ấy, câu này là dành cho những người như anh."
Đường Tĩnh Vân im lặng, khóe miệng nhếch lên, cô cảm thấy vẻ lạnh lùng ở người đàn ông này dường như đang bong ra từng tầng, lộ ra bản chất bên trong là một kẻ bất chấp đạo lý, ngoài lạnh trong nóng, bây giờ thì làm sao cô có thể thấy lại được dáng vẻ lạnh lùng, hung bạo của anh cầm súng dí vào đầu cô khi lần đầu hai người gặp nhau.
Lục Hồng Vũ bị Khương Diệp bỏ lại một mình trong quán cà phê, sau khi ăn một bữa no nê, anh ta đưa ông chủ của mình đến một quán cà phê, định nói chuyện với anh, không biết anh muốn có cuốn sổ hộ khẩu để làm gì, nhưng ai mà ngờ rằng anh ngồi xuống chưa được bao lâu,  thì Khương Diệp đã vội vàng rời đi, bỏ lại anh ta một mình. Sau đó anh ta nhìn thấy ông chủ của mình, người luôn có vẻ mặt lạnh lùng và sắt đá, lại có thể nở nụ cười ấm áp như vậy, trong lòng anh ta không khỏi run rẩy.
3: Hà Diên Lăng
Khoảng cách không xa lắm, ánh đèn trung tâm thành phố cũng đủ sáng, anh ta nhìn thấy ông chủ của mình tiến tới ôm một người phụ nữ, sau đó hai người nói chuyện vài câu thì ông chủ buông cô ra, thay cái ôm đó bằng hành động nắm lấy tay cô, Lục Hồng Vũ cảm thấy mắt mình nhất định bị mù, anh Khương là người có ánh mắt hung dữ như muốn giết người sao lại có thể nắm tay một người phụ nữ? Anh ta chưa bao giờ nghĩ đến cảnh tượng này!
Anh ta chợt nhớ đến sổ hộ khẩu, trong lòng chợt lóe lên suy nghĩ, sổ hộ khẩu này hình như là thứ cần thiết để lãnh được giấy chứng nhận kết hôn của Cục Nội vụ, nghĩ đến điều này anh ta suýt chút nữa đã nhảy dựng lên. Đây…đây có lẽ không phải sự thật đâu nhỉ? ! Ôi ông trời ơi! Chắc là do bản thân anh ta suy nghĩ quá nhiều rồi!
Tuy nhiên, trong lòng anh ta vẫn có chút suy đoán mơ hồ, trong lòng vô số câu hỏi tuôn trào ra, anh ta không biết người phụ nữ anh vừa ôm là ai? Nhưng cuối cùng anh ta vẫn kìm nén cảm xúc trong lòng xuống, bởi vì bản thân không thể đoán ra được tâm tư của anh Khương, dù sao thì mọi người,  bao gồm cả anh ta, đều cho rằng tương lai anh Khương nhất định sẽ cưới một tiểu thư nổi tiếng ở Kinh Đô, nhưng bây giờ xem ra thì việc này đã đi chệch khỏi quỹ đạo. Anh ta nghĩ rằng tốt hơn hết là nên giả vờ như mình không biết gì cả!
Đường Tĩnh Vân và Khương Diệp nắm tay nhau về nhà, đương nhiên cô không biết có người đang âm thầm suy đoán bản thân mình, cô thực sự rất thích khoảnh khắc này, tay trong tay đi dạo trong đêm với một người đàn ông mà bản thân mình chưa nảy sinh tình cảm, nhưng trong lòng cảm thấy có chút ấm áp, những ngày như thế này rất ít khi xảy ra kể từ khi cô bắt đầu khởi nghiệp, vì vậy đối với cô tình cảnh này đặc biệt hiếm hoi.
Sau khi về nhà, Khương Diệp đi vào phòng tắm tắm rửa, Đường Tĩnh Vân tranh thủ gọi điện cho Trần Triệu Tường, lần trước cô ăn tối cùng với lão Thôi, có để lại số điện thoại của anh ta, làm phiền anh ta giúp cô điều tra thông tin của Hà Diên Lăng và một người phụ nữ tên là Cố Lâm, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, Trần Triệu Tường liền đồng ý, anh ta rất muốn được kết bạn với Đường Tĩnh Vân, cho nên đặc biệt để tâm đến vấn đề này.
Cúp điện thoại, cô nghĩ đến việc mua một chiếc điện thoại di động, tuy nhiên, điện thoại di động nội địa thời đại này đều to lớn như cục gạch, cô lười sử dụng, nhưng những mẫu điện thoại di động nhỏ như Motorola hầu hết chỉ bán ở nước ngoài, rất ít khi thấy loại này ở Trung Quốc, hơn nữa nếu muốn mua một cái, thì giá của nó cũng rất đắt, với khả năng tài chính hiện tại của cô thì không thể mua được.
Khương Diệp dùng khăn lau nước trên người, vừa đi ra khỏi phòng tắm, đúng lúc nghe thấy cô cúp máy, anh cũng không hỏi nữa, bởi vì bản thân không thích xen vào chuyện của người khác, sau đó anh bước tới ngồi trên ghế bành, tận hưởng làn gió đêm mát lạnh.
Đường Tĩnh Vân đã quen với bộ dạng này của anh, anh chỉ mặc một chiếc quần ngủ, để trần nửa thân trên, cô đi tới cầm lấy chiếc khăn từ trong tay anh, lau đi những giọt nước còn vương trên tóc anh. Khương Diệp cảm nhận được bàn tay mảnh khảnh đang xoa xoa da đầu mình, cảm thấy rất ấm áp, như thể anh đã từ lâu lặng lẽ chờ đợi một người phụ nữ như cô, một người phụ nữ có cá tính có thể thu hút anh cả đời.
Anh cảm thấy có chút vui mừng vì trước đây anh đã giữ mình trong sạch, không ăn chơi thác loạn như những dân kinh doanh khác, nếu không anh nhất định sẽ hối hận.
Đường Tĩnh Vân lau khô tóc cho anh, sau đó bản thân mình cũng đi tắm, lúc đi ra, cô nhìn thấy anh lười biếng trở về phòng, cười hỏi: “Anh có muốn vào phòng của em không?”
Khương Diệp nhếch môi cười nói: "Không cần, một hai ngày này cũng không vội."
Một đêm say giấc.
1: Câu lạc bộ bắn súng
Ngày hôm sau, vẫn thức dậy theo thời gian biểu mọi ngày, vẫn là bữa sáng Khương Diệp làm, vẫn là hai hộp bánh màn thầu hấp anh mua từ bên ngoài, cộng thêm cháo anh tự nấu, hai người im lặng ăn. Sau đó cầm sổ hộ khẩu và một vài giấy tờ khác tới cục Dân chính.
Thời gian vào trong cũng không tính là dài, tới khi Đường Tĩnh Vân bước ra, nhìn cuốn sổ đỏ trên tay, chợt thấy có chút hoang đường, kiếm trước sống ba mươi năm chưa từng cầm được cuốn sổ này, sống lại trở về không bao lâu thì lại có, hơn nữa còn đăng ký kết hôn với người đàn ông quen biết chưa bao lâu, không biết bất kỳ tin tức nào khác ngoại trừ họ tên anh.
Lúc này, cô mới chính thức cảm nhận được cảm giác thuộc về thế giới này, dường như cô đã bắt đầu chính thức hòa nhập vào thế giới này.
Khương Diệp đưa tay ôm lấy eo người phụ nữ bên cạnh đầy thân mật, trong mắt mang theo ý cười, “Thật không ngờ, Khương Diệp anh vậy mà lại có ngày đi đăng ký kết hôn với người khác, kể từ nay về sau, trên người anh lại mang thêm nhiều trách nhiệm rồi.”
Đường Tĩnh Vân ngước mắt cười, nếu anh đã bằng lòng thử đi tiếp, vậy thì cô sẽ đóng vai một người vợ tốt, cho dù trong đó không có tình cảm mãnh liệt, nhưng ai lại không sống như thế này chứ?
“Đi thôi, hôm nay anh dẫn em tới một nơi chơi, nhất định em sẽ thích.” Khương Diệp nắm tay Đường Tĩnh Vân, ngoắc một chiếc taxi rồi rời khỏi cục Dân chính.
Tài xế taxi là một ông chú trung niên, thoạt trông rất hòa nhã dễ gần, nhìn thấy hai người nắm tay bước ra từ cục Dân chính, liền lập tức cười haha hỏi, “Hai người đây là đăng ký kết hôn trở thành vợ chồng trẻ?”
“Đúng vậy, khó khăn lắm mới tìm được một người thích hợp, dĩ nhiên phải tranh thủ rồi, để thôi bị người khác giành mất.” Đường Tĩnh Vân cười haha nói.
Ông chú tài xế nghe vậy gật đầu cười nói, “Đúng, trước đây lúc tôi theo đuổi bà nhà tôi cũng chính là như thế, vất vả lắm bà ấy mới gật đầu, thế là hôm đó tôi liền dẫn đi làm thủ tục đăng ký, người mà phải xuống tay nhanh! Có điều trông cô cũng không lớn lắm, có thể hạ quyết tâm sớm như vậy thì rất tốt, xã hội bây giờ có rất nhiều cô gái ở độ tuổi của cô đều vẫn chưa xác định, hôm nay thích người này, ngày mai lại không thích.”
Đường Tĩnh Vân nghe vậy thì cười nhạt, nhưng ngược lại là Khương Diệp, sắc mặt hơi thay đổi, không nén được sự lo âu đang dâng trào trong lòng, mặc dù cô trưởng thành sớm, nhưng cô cũng chỉ là cô gái mới hai mươi tuổi đầu, ngộ nhớ thật sự không hạ quyết tâm thì phải làm sao đây? Anh cảm thấy mình nhất định phải lấy lòng cô vợ nhỏ này của mình cho tốt, nếu không lỡ cô ghét bỏ một tên đàn ông già lớn hơn cô tám tuổi là mình đây thì tiêu mất!
Lúc tới nơi trả tiền rồi xuống xe, Đường Tĩnh Vân mới phát hiện là một câu lạc bộ, Khương Diệp kéo cô vào, sau khi xuất trình thẻ hội viên thì đi thẳng vào trong, Đường Tĩnh Vân dần dần nhớ lại, nơi này hình như là…..câu lạc bộ bắn súng!
Ở những năm hiện tại, súng được kiểm soát cực kỳ nghiêm, người có thể quang minh chính đại có được giấy phép sử dụng súng rất ít, mà có thể dùng để mở câu lạc bộ thì càng không nhiều, phần lớn đều là gốc đủ mạnh, có thể tạo dựng quan hệ với quân đội.
Khương Diệp dẫn Đường Tĩnh Vân vào một phòng bắn, có đầy đủ trang thiết bị hỗ trợ, sau đó anh hất tay ý bảo huấn luyện viên cứ đứng ở một bên, anh muốn tự tay dạy người phụ nữ đã trở thành vợ mình, huấn luyện viên nhìn thấy thẻ hội viên anh xuất trình, thì rất thức thời liền rời khỏi. Ông ta nhìn ra người đàn ông này không dễ chọc, trên người có một luồng khí nguy hiểm!
Đường Tĩnh Vân nhìn cây súng trên tay mình, trong lòng có chút vui, biết người đàn ông này là thật lòng nghĩ cho mình, nên hôm nay mới kéo mình tới sân tập bắn lớn này, dạy một người làm sao để bảo toàn mạng sống của mình hết mức có thể, có lẽ là cách thể hiện tình cảm của anh, bởi vì người quanh năm bôn ba trong nguy hiểm như anh, hiểu rõ sự quý giá của mạng sống hơn ai hết.   
2: Câu lạc bộ bắn súng
Kiếp trước ngay từ đầu cô đã không có cơ hội chạm được cây súng này, sau đó cũng không cần thiết nữa, những lúc cô ra ngoài thì đều có vệ sĩ bảo vệ, nên không cần dùng, có điều nếu kiếp này đã có cơ hội, vậy thì cô ngược lại muốn học một chút!
Cô lên tay rất nhanh, có lẽ là bởi vì sức mạnh tinh thần do được mở mang kiến thức, nên khiến cho sự ghi nhớ của cô trở nên cực kỳ tốt, rất nhiều động tác nhìn qua một lần liền có thể học được, có vài động tác chưa quen tay cần phải không ngừng luyện thì mới có thể loại bỏ được, Khương Diệp nhìn người phụ nữ nhỏ bé này, thiên phú dùng súng của cô thật đáng kinh ngạc, phải nói là giỏi hơn rất nhiều những binh lính của lực lượng đặc biệt mình dạy bảo, cúi đầu hôn nhẹ lên má cô, khẽ cười, “Tĩnh Vân của anh thật giỏi!”
Đường Tĩnh Vân ngước mắt nhìn anh, mỉm cười, “Là người đàn ông của em dạy giỏi.”
Cô kiễng chân lên ôm lấy cổ anh, hôn lên môi anh, ánh mắt Khương Diệp lập tức trở nên tối đi, nhìn cánh môi màu nhạt của người phụ nữ nhỏ bé, nhớ tới lần trước bởi vì mình mà đôi môi xinh đẹp đó mới son màu đỏ hồng, thế là không nhịn được cúi đầu hôn cô, Đường Tĩnh Vân cũng rất phối hợp ngửa đầu lên, hai người hôn nhau mãnh liệt.
Hôn xong, Đường Tĩnh Vân rúc vào lồng ngực anh, “Có thể danh chính ngôn thuận hôn em cảm giác thế nào?”
Khương Diệp cẩn thận thưởng thức câu “danh chính ngôn thuận” đó, nâng mặt cô lên, hai mắt sáng rực, “Rất tốt, anh muốn để tất cả mọi người đều biết, em là của một mình anh!”
“Thật là một người đàn ông bá đạo!” Đường Tĩnh Vân cười như không cười nói, người đàn ông này quả nhiên là có tính chiếm hữu mạnh mẽ từ tận xương tủy.
“Vậy thì thế nào, anh thích vợ anh, hơn nữa chỉ thích mình cô ấy, như thế lại không vi phạm pháp luật!” Khương Diệp cười, cảm thấy cưới cô vợ này chính là sự lựa chọn tốt nhất của mình.
⬅ Trước Tiếp ➡