⬅ Trước Tiếp ➡

Hứa Kiều cũng không ngờ chuyện này lại phát triển đến nước này, cô ta đã suy đoán ra các loại tình huống, cũng nghĩ tới việc sau khi Hứa Chiêu trở về sẽ nhằm vào cô ta, cũng nghĩ tới việc Hứa Chiêu sẽ tranh đoạt tình cảm của cha mẹ với cô ta, cô ta cũng đã nghĩ ra các biện pháp để đối phó, nhưng không ngờ tới Hứa Chiêu sẽ rời khỏi nhà họ Hứa.
Nghe thấy tiếng rống giận của Hứa Tri Viễn, tâm tình của Hứa Kiều có chút phức tạp, có chút vắng vẻ, giống như đồ vật mà mình coi trọng ở trong mắt Hứa Chiêu căn bản là không đáng giá để nhắc tới. Nhưng Hứa Chiêu dựa vào cái gì? Rõ ràng toàn thân trên dưới của Hứa Chiêu, tất cả đồ vật cộng lại đều không đáng giá bằng một bộ quần áo của cô ta.
Bên ngoài biệt thự của nhà họ Hứa, tâm tình của Tần Thiển rất là vui sướng khi nhìn thấy Hứa Chiêu rời khỏi nhà họ Hứa. Trong mắt của nó, tuy lão đại có quan hệ huyết thống với bọn họ, nhưng bản tính lại không giống bọn họ.
Nhìn thấy đủ loại tâm tư cùng tính kế của người nhà họ Hứa, nó cảm thấy may mắn vì lão đại vừa đơn thuần vừa thiện lương, Hứa Chiêu không chỉ nguyện ý giúp nó thực hiện nguyện vọng, còn nguyện ý nhắc nhở chuyện bọn họ sắp phá sản, người nhà này cũng không cảm kích, còn thẹn quá thành giận mà đuổi lão đại đi.
Ở trong cái nhìn của nó, những lời mà lão đại nói hết thảy đều là sự thật, lão đại nói bọn họ sẽ phá sản, bọn họ nhất định sẽ phá sản.
Tần Thiển kiêu ngạo nhìn căn biệt thự của nhà họ Hứa “Không phải chỉ là biệt thự, siêu xe thôi sao, chúng ta không để bụng loại tiền này.”
Hứa Chiêu “……” Kỳ thật cô vẫn có chút để ý đến tiền. Cô sờ sờ túi của mình, bên trong có một thẻ ngân hàng, nhưng chỉ có hai vạn tệ, đây là toàn bộ tài sản của cô.
Vẫn còn nghèo a, Hứa Chiêu đem tầm mắt đặt ở trên người Tần Thiển, cô cảm thấy gương mặt biến dạng do bị xe đụng của nó dường như đã trở nên dễ nhìn hơn, dù sao thì Tần Thiển còn có một ngàn thẻ Suguo.
Tần Thiển bị Hứa Chiêu nhìn đến ngây ngẩn cả người, nó cảm thấy ánh mắt của lão đại có chút ý tứ sâu xa, trong đó tựa hồ còn có chút…… Khát vọng?
Tần Thiển cảm thấy mình nhìn lầm rồi, làm sao mà lão đại có thể dùng loại ánh mắt khát vọng như vậy để nhìn nó?
Sau khi nó có cốt khí mà mắng chửi nhà họ Hứa, cũng bắt đầu lo lắng cho cuộc sống sau này của Hứa Chiêu “Lão đại, sau khi rời khỏi nhà họ Hứa, cô chuẩn bị đi đâu?” Giá nhà ở Kinh Thị rất đắt, lại nhìn lão đại chỉ mặc một bộ đồ đơn giản, cũng không giống với bộ dáng của người có tiền, cô rời khỏi nhà họ Hứa thì biết đi nơi nào?
Tuy rằng Tần Thiển biết lão đại có chút ngốc nghếch, nhưng vấn đề cần hỏi vẫn phải suy xét.
Hứa Chiêu bần cùng sờ sờ balo “Tôi chuẩn bị ở trọ trong trường.”
“Trọ ở trường?” Tần Thiển kinh ngạc mà nhảy lên, “Lão đại, cô còn đang đi học?”
Ngay từ đầu Tần Thiển cũng không có suy nghĩ về phương diện này, hiện tại nhìn lại bộ dáng của Hứa Chiêu, nhiều lắm chỉ mới 18 tuổi, đúng là đang ở trong độ tuổi đi học.
Hứa Chiêu gật đầu, cô móc ra một tấm giấy từ trong balo “Đây là thư thông báo trúng tuyển, lần này tôi tới Kinh Thị mục đích chủ yếu là đi học.”


⬅ Trước Tiếp ➡