⬅ Trước Tiếp ➡

Nhận lại thẻ ngân hàng, biểu tình của ông ta rất khó coi “Cô chê tiền ít?” Đúng là mười vạn tệ cũng không nhiều lắm, mỗi tháng tiền tiêu vặt của Hứa Kiều cũng không dừng lại ở con số này. Nhưng Hứa Chiêu có thể so sánh cùng Hứa Kiều sao?
Hứa Chiêu nhìn ánh sáng vàng trên người ông ta càng lúc càng mờ nhạt, lại nhìn nữ quỷ áo đỏ ở phía sau bọn họ, cô chân thành mà trả lời “Ông giữ lại số tiền này đi, chờ đến lúc ông phá sản, ông nhất định sẽ cần mười vạn tệ hơn tôi.”
Gần đây tình hình trong công ty của nhà họ Hứa cũng không được tốt, Hứa Tri Viễn sợ nhất nghe được hai chữ “Phá sản”, ông ta nghe thấy Hứa Chiêu nói ra những lời này, sắc mặt lập tức thay đổi “Cô đúng là một đứa con gái ngỗ ngược.”
“Có phải con đang ghi hận chuyện năm đó cha mẹ đã làm thất lạc con? Cho nên mới vừa trở về nhà con đã nguyền rủa cha mẹ? Năm đó cha mẹ cũng không phải cố ý.” Biểu tình của Lưu Phù Nhân cũng rất khó coi.
Đời này chuyện bà ta tự hào nhất chính là được gả cho Hứa Tri Viễn, trở thành phu nhân của nhà họ Hứa, sự thịnh vượng của nhà họ Hứa chính là vốn liếng để bà ta kiêu ngạo, cho dù Hứa Chiêu là con gái ruột của bọn họ, cũng không thể nguyền rủa sản nghiệp của nhà họ Hứa.
“Chị, sao nhà họ Hứa có thể phá sản? Chị mau nói lời xin lỗi cha mẹ đi.” Hứa Kiều không ngờ Hứa Chiêu vừa mới trở về đã chọc vào điểm đau của vợ chồng nhà họ Hứa, cô ta ngây người một chút, nhất thời không biết nên phản ứng như thế nào, chỉ có thể khuyên Hứa Chiêu xin lỗi.
Vẻ mặt của Hứa Chiêu rất nghiêm túc “Vì sao tôi phải xin lỗi? Tôi không có nói dối, sau khi các người phá sản, nhất định sẽ cần tiền hơn tôi.”
“Tôi không có loại con gái như cô, cô cút ra ngoài cho tôi.” Hứa Tri Viễn phẫn nộ trừng to mắt, ông ta cảm thấy Hứa Chiêu trở về là để chọc ông ta tức giận.
Hứa Chiêu buông tay, cô cảm thấy mình không còn chuyện gì để nói với bọn họ “Tôi đi đây.” Hứa Chiêu không chút do dự, xoay người rời đi.
Mấy người nhà họ Hứa bao gồm cả Hứa Tri Viễn cũng không dự đoán được Hứa Chiêu lại dứt khoát như vậy, Hứa Tri Viễn càng giận dữ, ông ta còn chưa ghét bỏ đứa con gái đến từ nông thôn chỉ biết giả thần giả quỷ, nói năng bậy bạ, vậy mà nó không chút lưu tình nói đi là đi luôn.
Hứa Tri Viễn chỉ vào cửa lớn “Hôm nay nếu cô rời đi, về sau cũng không cần trở lại, chúng tôi coi như không sinh ra đứa con gái như cô.”
Lưu Phù Nhân muốn nói gì đó, lại bị Hứa Tri Viễn ngăn cản.
Hứa Tri Viễn cảm thấy Hứa Chiêu đang ỷ vào việc mình là con gái ruột của bọn họ thì có thể tuỳ hứng, tùy ý làm bậy, ông ta không cần đứa con gái như nó, nhà họ Hứa không chỉ có mỗi mình nó là con gái.
Ông ta cảm thấy Hứa Chiêu làm như vậy là để hấp dẫn lực chú ý của bọn họ, nó nhất định sẽ quay trở lại. Nhưng Hứa Tri Viễn nghĩ sai rồi, Hứa Chiêu đeo balo màu đen lên vai, lập tức đi ra khỏi cửa lớn của nhà họ Hứa, cũng không quay đầu lại.
Hứa Kiều vẫn còn đang ngây người.


⬅ Trước Tiếp ➡