⬅ Trước Tiếp ➡

Chỉ có cô, lần đầu tiên sử dụng đã dám thay đổi nội dung của Vãng Sinh Chú. Bất quá cô làm như vậy cũng không phải là không có nguyên nhân, mà bởi vì do truyền thừa của sư môn.
Trên quyển bút ký, ở bên cạnh Vãng Sinh Chú có viết một hàng chữ như rồng bay phượng múa “Quá mức cứng nhắc, nhưng có thể căn cứ vào tình huống của hiện tại để sửa đổi nội dung.”
Bởi vì có bút ký của Hứa Quan Nguyệt, Hứa Chiêu mới có thể tự tin mà sửa đổi nội dung.
Đáng tiếc Hứa Chiêu không biết, việc này chỉ là suy đoán của Hứa Quan Nguyệt, còn chưa có người làm thành công.
Tần Thiển mới chết được vài năm, kiến thức của nó cũng không nhiều lắm. Nhưng quỷ chết đói có kiến thức rộng rãi đã bắt đầu lắc đầu, nó đã từng nhìn thấy các đạo sĩ khác khai đàn làm phép siêu độ vong linh.
Hứa Chiêu niệm Vãng Sinh Chú lại niệm sai câu cuối cùng, khẳng định việc này không thành công.
Không đợi quỷ chết đói mở miệng nói chuyện, nó đã nhìn thấy trên người Tần Thiển đang được bao phủ bởi một tầng sáng vàng nhàn nhạt.
Không chỉ có ánh sáng vàng, Tần Thiển còn cảm giác được sự trói buộc ở trên người nó đã biến mất, nó đã có thể rời đi con đường này.
Nó không còn là Địa Phược Linh, cũng không bao giờ bị nhốt ở chỗ này để bị xe đi qua lại nghiền áp, nó cũng có thể đi tới nhà bạn của nó để tự mình nói ra lời muốn nói.
Trong lúc quỷ chết đói còn đang hoài nghi nhân sinh, Tần Thiển đã hưng phấn mà nhảy nhót. Nó đã quên mất mình là một con quỷ, nó trực tiếp nhảy nhót ở trên nóc xe ô tô, làm cho ô tô bị chấn động, ba cái lốp xe còn lại đều đồng loạt nổ.
Cao Khải và Ngô Đào đang liên hệ tìm người tới sửa xe, bọn họ vừa trở về liền nhìn thấy được một màn này. Bước chân của hai người họ đều dừng lại, cảm giác quỷ dị ở trong lòng càng ngày càng tăng, bọn họ cảm thấy có chỗ nào đó không thích hợp.
Nhưng nhìn bộ dáng bình tĩnh của Hứa Chiêu đang ngồi ở trong ô tô, tựa hồ cô không cảm nhận được có chuyện gì không ổn.
Bọn họ không biết, sau khi Tần Thiển đè hư bốn cái lốp xe thì giờ phút này nó đang đứng ở bên ngoài cửa sổ xe bên cạnh Hứa Chiêu, vì chính mình đã động tay động chân mà cảm thấy hổ thẹn.
Bởi vì động tác của nó quá lớn, hai cái tròng mắt của nó lần thứ hai rớt xuống đất.
Cao Khải vừa lúc đi ngang qua, một chân dẫm lên trên tròng mắt, làm ông ta trực tiếp té ngã trên mặt đất. Đôi tay của Cao Khải chống xuống đất, muốn đứng lên, lại không nghĩ rằng đôi tay của ông ta lại sờ đến một đống cứt chó.
Ngay cả Ngô Đào đang lấy lòng ông ta cũng lặng lẽ lui ra phía sau vài bước, không có biện pháp, cứt chó quá bẩn.
Nhưng thật ra Hứa Chiêu đã liếc mắt nhìn Cao Khải một cái, tựa hồ cô có chút kinh ngạc “Thứ này tuy dơ bẩn, nhưng lại làm vận khí của ông tốt hơn một chút.”
Ngô Đào có chút buồn cười, ông ta cảm thấy vị tiểu thư mới được đón về còn là một người rất thú vị, chắc cô ấy muốn châm chọc Cao quản gia có vận cứt chó.
Sắc mặt của Cao Khải có chút khó coi, ông ta cảm thấy Hứa Chiêu đang châm chọc ông ta.
Hứa Chiêu không có châm chọc Cao Khải, cô chỉ nói sự thật, khí đen giữa mày của Cao Khải bởi vì ông ta đụng phải cứt chó mà đã giảm bớt.


⬅ Trước Tiếp ➡