⬅ Trước Tiếp ➡

Nếu Hứa Chiêu trực tiếp đi gặp bạn của Tần Thiển nói về chuyện của Tần Thiển, thì bạn của Tần Thiển sẽ cho rằng Hứa Chiêu là kẻ lừa đảo, hoặc cảm thấy cô là kẻ điên.
Vừa rồi tâm tình của Tần Thiển đã quá kích động, hoàn toàn quên mất chuyện bạn mình là người kiên định theo chủ nghĩa duy vật, Tần Thiển lại sốt ruột, trong tay cầm tròng mắt của mình vừa mới rơi trên mặt đất, không ngừng vứt tới vứt đi.
“Hay là tôi nói cho cô một ít chuyện chỉ có hai chúng tôi biết, thí dụ như chuyện lúc năm tuổi cậu ta còn đái dầm, bởi vì lo lắng sẽ bị một người dì trong cô nhi viện trách cứ, mà trốn ở trong phòng bếp khóc ……”
Hứa Chiêu “……”
Quỷ chết đói “……”
Cảm thấy các người không giống bạn bè.
Tần Thiển càng nói càng cảm thấy phương pháp này rất được, nó nỗ lực suy nghĩ bạn của nó có bí mật nhỏ nào mà chỉ có nó biết.
Hứa Chiêu ngăn cản việc nó tiếp tục suy nghĩ “Anh có thể tự mình nói với bạn của mình.”
Tần Thiển ngây ngẩn cả người, nó cho rằng Hứa Chiêu không hiểu rõ tình cảnh của nó, tâm tình của nó trở nên trầm trọng “Tôi là Địa Phược Linh, không thể rời đi nơi này.”
Hứa Chiêu nghi hoặc “Tôi biết anh là Địa Phược Linh.” Nói xong, Hứa Chiêu từ trong balo ở trên vai móc ra một quyển bút ký nhỏ.
Quyển bút ký rách tung toé, nhìn không ra là viết về cái gì, bất quá từ bên trong trang giấy ố vàng có thể thấy được quyển sách này có chút lâu năm.
Hứa Chiêu cầm lên quyển bút ký, mở ra trang giấy ở bên trong, rốt cuộc cũng lật tới trang mà cô muốn xem, trên mặt cô lộ ra vui mừng “Tìm được rồi.” Một ngàn thẻ Suguo sắp tới tay.
Tần Thiển và quỷ chết đói đều không rõ nguyên do, cũng không biết Hứa Chiêu đang tìm cái gì, lại có quan hệ gì cùng Địa Phược Linh.
Tần Thiển vừa chờ mong vừa tò mò “Cô tìm được cái gì?”
Hứa Chiêu đắc ý mà giơ giơ quyển bút ký ở trong tay “Tôi đã tìm ra phương pháp siêu độ Địa Phược Linh, trước kia tôi chưa từng gặp được Địa Phược Linh, bởi vậy cũng chưa thử qua, hiện tại vừa vặn có thể sử dụng.”
Có điều Tần Thiển cũng không chờ mong, ai có thể tin tưởng người chỉ mới xem qua quyển bút ký. Nó ủ rũ “Siêu độ cũng không phải là chuyện đơn giản, tôi chỉ muốn rời khỏi nơi này, cũng không muốn bị siêu độ.”
Nó không muốn đươc siêu độ đi đầu thai, đầu thai để làm gì? Đại khái kiếp sau vẫn phải làm việc như gia súc, mỗi ngày bận bận rộn rộn, còn không bằng làm quỷ được tự do.
Đương nhiên nó cũng không muốn làm Địa Phược Linh để bị nhốt ở một chỗ không ngừng bị nghiền áp.
Hứa Chiêu cũng không có tiếp tục nói, cô trực tiếp cầm lấy quyển bút ký ở trong tay, chiếu theo nội dung trong sách mà đọc lên “Nghe theo sắc lệnh của Thái thượng, siêu độ cô hồn. Thoát ly khổ hải…… Hành động tự nhiên.”
Hứa Chiêu đang niệm chính là Vãng Sinh Chú của Đạo giáo, câu cuối cùng nguyên bản là chuyển thế làm người, bất quá nghĩ đến mục đích của cô không phải là siêu độ Tần Thiển, chỉ giúp nó không cần làm Địa Phược Linh, Hứa Chiêu trực tiếp thay đổi câu chú cuối cùng thành hành động tự nhiên.
Hứa Chiêu cũng không biết, tuy rằng Vãng Sinh Chú của Đạo giáo chỉ có một câu, nhưng công việc chuẩn bị trước khi siêu độ lại rất phức tạp, các đạo sĩ khác trong lúc niệm Vãng Sinh Chú cũng không dám niệm sai dù chỉ một chữ.


⬅ Trước Tiếp ➡