Chương 19
Tuy cô không biết Hứa Quan Nguyệt vì sao lại mù, nhưng Hứa Chiêu biết cảm giác của ông rất nhạy bén, thậm chí có vài lần ông đã cảm nhận được sự khác thường sớm hơn người có mắt Âm Dương trời sinh như Hứa Chiêụ
Thí dụ như chuyện lần này của nhà họ Lục, Hứa Quan Nguyệt cũng sớm phát hiện ra sự khác thường.
Hứa Chiêu không biết trước kia Hứa Quan Nguyệt đã gặp phải chuyện gì mà biến thành bộ dáng không đứng đắn còn bị người ta xem là kẻ lừa đảo.
Bất quá có một việc, Hứa Chiêu có thể xác định, mặc kệ những việc khác Hứa Quan Nguyệt có trình độ như thế nào, chỉ riêng việc xem bói là ông không bao giờ tính đúng.
Nghe được lời nói của Hứa Chiêu, Hứa Quan Nguyệt lại lộ ra biểu tình không đứng đắn cùng với sự vô lại của mình, ông ngẩng đầu nhìn bầu trời “Vi sư xem bói luôn luôn đúng, vì sao con không tin?”
Đối mặt với hai thầy trò kẻ tung người hứng đang ngó lơ ông ta, biểu tình trên mặt của Cao Khải hơi cứng đờ, rốt cuộc thì ông ta cũng là một quản gia thân kinh bách chiến.
Khóe miệng của ông ta giật giật, tự khuyên nhủ bản thân, Hứa Chiêu chỉ là một cô gái lớn lên ở nông thôn, còn là con gái ruột của Hứa Tri Viễn chủ nhân của nhà họ Hứa, ông ta không cần so đo.
Hứa Chiêu mặc kệ Cao Khải có phải là một quản gia đủ tư cách hay không, cô cũng không thèm để ý đến ông ta, đầu tiên Hứa Chiêu đi ra sau nhà cho heo ăn, lại thay đổi địa phương phơi nắng cho rùa đen, cuối cùng là thay nước mới cho bể cá ở trong nhà.
Đồng thời còn dặn dò Hứa Quan Nguyệt “Lúc chú Hồ tới, sư phụ nhớ đưa tiền cho chú ấy.”
Hứa Quan Nguyệt là một người mù, nếu chỉ dựa vào một mình ông thì sẽ nuôi không nổi một cô gái như Hứa Chiêụ
Mười mấy năm trước sau khi nhận nuôi Hứa Chiêu, ông liền định cư ở Vụ Thu thôn, ngôi nhà kế bên nhà của bọn họ chính là của Hồ Phượng Lai.
Khi còn nhỏ Hồ Phượng Lai bị phỏng cho nên bị hủy dung, ông lớn lên rất xấu, cũng không được hoan nghênh ở Vụ Thu thôn, ông đã sống ở đây rất nhiều năm, nhưng vẫn chưa kết hôn, vẫn là một người độc thân.
Nhưng tâm địa của ông rất mềm mại, làm người hiền hậu, nhìn thấy cuộc sống hỏng bét của hai thầy trò, cảm thấy bọn họ rất đáng thương, có đôi khi nhịn không được sẽ đến chiếu cố bọn họ.
Nhưng Hồ Phượng Lai cũng nghèo, nhiều năm qua, cuộc sống của ba người bọn họ đều rất căng thẳng. Mỗi lần Hứa Quan Nguyệt kiếm được tiền sẽ lấy ra một bộ phận đưa cho Hồ Phượng Lai, Hồ Phượng Lai sẽ dùng số tiền này mua đồ dùng sinh hoạt.
Cao Khải càng chướng mắt Hứa Chiêu, cảm thấy cô quê mùa, nuôi rùa đen, nuôi cá cũng được, nhưng nuôi heo sẽ rất dơ, hiện tại còn đứng ở đây nói về chuyện nhà, ông ta nhịn không được mà thúc giục “Hứa Chiêu tiểu thư, còn có người đang chờ chúng ta.”
Một người đang sống sờ sờ như ông ta còn phải đứng đây chờ cô nè.
Cảm nhận được sự không kiên nhẫn của Cao Khải, Hứa Quan Nguyệt xốc lên mí mắt “Ông không phải là một quản gia sao? Chờ tiểu thư chính là trách nhiệm của ông.”
Không biết vì sao, rõ ràng Hứa Quan Nguyệt chỉ là một người mù, Cao Khải nhìn mặt ông, thì có chút khiếp đảm.
May mà Hứa Chiêu đã thu dọn đồ đạc xong, đeo balo ở trên vai chuẩn bị rời đi cùng Cao Khải.
Cao Khải cũng không muốn ở lại chỗ này.