Chương 18
Hứa Quan Nguyệt nói rằng ông đã tính một quẻ, quẻ này nói Hứa Chiêu đi chuyến này sẽ có lợi ở tài vận.
Hứa Chiêu căn bản không tin Hứa Quan Nguyệt, bởi vì trong nhiều năm qua Hứa Quan Nguyệt tính quẻ chưa bao giờ đúng.
Hứa Quan Nguyệt khó có lúc kiên trì nên Hứa Chiêu cũng không lay chuyển được, cuối cùng cô cũng quyết định đi Kinh Thị, trở về nhìn người nhà họ Hứa.
Trước đó Hứa Quan Nguyệt đã hẹn thời gian với người của nhà họ Hứa, ông còn kêu người của nhà họ Hứa tới nông thôn đón Hứa Chiêu, nhưng thời gian hẹn là ngày mai, cho nên hôm nay Hứa Quan Nguyệt và Hứa Chiêu mới đi ra ngoài.
Không biết vì nguyên nhân gì mà Cao Khải lại tới sớm hơn một ngày, ông ta còn chỉ trích Hứa Quan Nguyệt và Hứa Chiêu đã trở về muộn.
Tuy Hứa Quan Nguyệt là một người mù, nhưng ông vẫn nghe ra được sự bất mãn trong giọng nói của Cao Khải, giờ khắc này ông có chút hối hận vì đã kêu Hứa Chiêu đi Kinh Thị, nhưng ý niệm này chỉ chợt lóe mà qua, sau đó nhanh chóng bị thay thế bằng một cảm xúc khác.
Kinh Thị, Hứa Chiêu nhất định phải đi.
Hứa Chiêu cũng nhìn ra sự có lệ trên mặt của Cao Khải, nhưng cô cũng không để bụng.
Ở trong mắt Hứa Quan Nguyệt, Hứa Chiêu chỉ là một cô gái đơn thuần, một thiên sứ không biết đến sự hiểm ác ở nhân gian, Hứa Chiêu còn tỏ ra xa cách khi ở chung với người ngoài.
Trong lúc Dương Sĩ Kỳ nhiệt tình mời Hứa Chiêu đi tới Chính Nhất Phái, Hứa Chiêu cũng không có trả lời dù chỉ là nửa câu, thứ cô quan tâm chỉ là tiền thưởng năm vạn tệ.
Khi đối mặt với khuôn mặt lạnh của Cao Khải, Hứa Chiêu chỉ quan tâm có một chuyện “Nhà họ Hứa không có máy bay tư nhân sao? Còn phải đặt trước vé máy bay, thật nghèo.”
Hứa Chiêu càng tính ra một quẻ “Lợi ở tài vận”, cô trầm mặt, sau đó thở dài, dặn dò Hứa Quan Nguyệt “Sư phụ, sau khi con đi rồi, sư phụ cũng không cần tiếp tục xem bói, nếu để người ta đánh tới cửa thì sẽ không tốt.”
Sư phụ cô không có sức chiến đấu, cô lo lắng sau khi mình rời đi, sư phụ sẽ bị người ta bắt nạt.
Người trong thôn gọi Hứa Quan Nguyệt là Hứa bán tiên cũng là có nguyên do, Hứa Quan Nguyệt cũng không phải là người của thôn này, ông chỉ mới chuyển đến nơi này tầm mười mấy năm.
Lúc Hứa Quan Nguyệt vừa mới tới bởi vì ông đã mù hai mắt, toàn thân trên dưới lại rất giống một vị cao nhân, người trong thôn đã tin tưởng ông trong một thời gian.
Nhưng Hứa Quan Nguyệt xem bói cho người trong thôn không có lần nào đúng, người trong thôn đã châm chọc mà gọi Hứa Quan Nguyệt là Hứa bán tiên.
Chỉ có Hứa Chiêu biết Hứa Quan Nguyệt không phải là kẻ lừa đảo.
Tuy rằng ông xem bói không đúng, cũng không có sức chiến đấu, gặp phải quỷ thì kêu cứu mạng, cũng chưa bao giờ làm chuyện đứng đắn, ngay cả thủ đoạn vẽ bùa và tri thức về thiên sư cũng được Hứa Chiêu học từ trong sách.
Nhưng Hứa Chiêu biết các điển tịch về đạo sĩ mà cô đọc ở trong bút ký đều là do Hứa Quan Nguyệt viết, những thứ mà trong bút ký viết đều là tinh túy được rút ra từ trên người của các vị đạo sĩ được nhắc trong bút ký.
Bùa chú phức tạp cũng được bút ký cải tiến, bởi vì có sự tồn tại của bút ký, Hứa Chiêu mới có thể nhanh chóng và thuận lợi mà tự học thành tài.