⬅ Trước Tiếp ➡
"Xin chào, số liên lạc bạn vừa gọi đã tắt máy.... "
Ơ……
Thật sự là nhà dột còn gặp mưa suốt đêm 1 . Kỳ Kỳ à, lúc này sao chị lại tắt máy chứ?
Đứng ở ven đường, nước mắt Mộng Tiêu sắp rơi xuống đến nơi. Cô sẽ không phải đi bộ từ đây về công ty chứ? Mệt chết mất
‘ Kétttt……’
Đột nhiên, một chiếc xe thể thao màu đỏ dừng lại bên cạnh cô, cửa xe chậm rãi hạ xuống.
“Hi …… Tiêu Tiêu Thật trùng hợp. Cô đứng đây một mình làm gì vậy. Người đàn ông kiêu ngạo vô cùng phù hợp với chiếc xe thể thao màu đỏ king ngạc xuất hiện trước mặt Mộng Tiêụ
Mộc Lăng Phi?
Tại sao mỗi lần bị người chú cầm thú của anh ta dày vò, cuối cùng lại vẫn sẽ gặp được cháu trai kiêu ngạo của anh……
“Tôi đang chờ xe.”
“Chờ xe? Cô muốn đi đâu, tôi đưa cô đi.” Mộc Lăng Phi thuận tay tháo kính râm xuống, vứt sang một bên.
Ánh mắt Mộng Tiêu sáng lên. Chà, cũng đúng nha
“Được, tôi phải về công ty Thánh Đỉnh, vậy làm phiền Mộc tiên sinh.” Nghĩ lại bình thường Mộc Lăng Phi đáng ghét bao nhiêu, lại cảm thấy hiện tại mình còn có thể lợi dụng anh ta, liền gắng sức dùng, thế nào cũng không cần khách khí với anh ta.
Khi cô đã ngồi lên xe.
Mộc Lăng Phi cười càng thêm sáng lạn “Nói mới nhớ, tôi vẫn còn muốn tìm một ngày đẹp trời để nói chuyện thật tốt với cô.”
Một câu này nói ra, trong đầu cô lập tức vang lên một hồi chuông cảnh báo. Trời ạ Cô đã quên mất chuyện thả chim bồ câu của Mộc Lăng Phi ngày đó, nhanh chóng đổi sắc mặt “Đúng rồi, hôm đó vốn đã hẹn với Mộc tiên sinh, kết quả lại vừa đúng lúc có việc cho nên không thể đi được, lại không có số điện thoại của anh……”
“À, chuyện hôm đó sao, không có việc gì. Lát nữa tôi cho cô số điện thoại, có thời gian thì cùng nhau chơi.” Anh ta tràn trề hứng thú nói.
1 nhà dột còn gặp mưa suốt đêm Xuất phát từ tác phẩm "Tỉnh thế hằng ngôn" của Phùng Mộng Long. Gồm 2 câu Ốc lậu thiên phùng liên dạ vũ, thuyền trì hựu ngộ đả đầu phong.
Giải nghĩa Phòng dột còn phải trải qua suốt đêm mưa, thuyền đã đến trễ còn phải đi ngược gió. Hàm ý họa vô đơn chí, tai họa đến dồn dập.
Chuyển thơ Nhà dột còn gặp mưa giông, thuyền ai chấp chới gió không cho về.
1 Dẫn chồng chưa cưới về ăn cơm
Mộng Tiêu vừa định gật đầu thì chuông điện thoại vang lên, cô chưa kịp trả lời Mộc Lang Phi đã vội vàng lấy điện thoại ra, nhìn số hiển thị trên màn hình…
Là cha?
Cô vội vàng nhấn nút nghe "Alo, con nghe cha…"
"Mộng Tiêu, trưa mai con dẫn Mộc thiếu về nhà ăn cơm." Trong điện thoại vang lên âm thanh đầy nghiêm túc.
"Cha, nhưng mà anh ấy rất bận, chỉ sợ…" Cô không nhịn được nhìn về phía Mộc Lăng Phi, nghĩ lại nói không chừng người đàn ông này cũng không muốn về nhà ăn cơm với cô.
"Chỉ sợ cái gì hả? Cha chỉ kêu con dẫn chồng chưa cưới về ăn cơm thôi, có vấn đề gì sao? Quyết định vậy đi, cha đã kêu dì Tuệ chuẩn bị đồ ăn rồi."
Tít, tít, tít.
Cha cô đã cúp máy.
Cô nhìn chằm chằm vào điện thoại, trong lòng thì thật lạnh.
"Có chuyện gì sao?" Mộc Lăng Phi nhìn cô hỏi.
Yên lặng cất điện thoại vào trong túi áo, vẻ mặt cô rối rắm nghiêng đầu sang chỗ khác hỏi "Ngày mai anh có rảnh không? "
Nghe vậy, ánh mắt của Mộc Lăng Phi sáng lên "Có.."
"Rảnh cả ngày luôn sao?" Dường như cô phát hiện chuyện gì mới lạ, tiếp tục tra hỏi .
"Đúng vậy, tôi rảnh nguyên ngày " Mộc Lăng Phi không chút do dự trả lời.
"Hơ..." Lục Mộng Tiêu thở ra một hơi, nếu ngày mai Mộc Lăng Phi rảnh rỗi nói không chừng cô còn có hy vọng, cô có chút yên tâm xoa ngực..
Trong xe vô cùng yên lặng, Mộc Lăng Phi vừa lái xe, ánh mắt lại thường thường nhìn về phía Lục Mộng Tiêu, chờ cô nói tiếp chuyện vừa rồi.
Nhưng đợi một thời gian dài.
Lục Mộng Tiêu ngồi ở vị trí ghế phụ, vẫn không nói một câu nào.
Mộc Lăng Phi càng chờ càng sốt ruột, có ý gì đây hả? Hỏi anh mai có rảnh hay không? Rồi không nói gì nữa, chẳng lẽ không phải cô muốn hẹn anh ra ngoài chơi hay sao?
Nhịn thật lâu, anh mới giả bộ ho một tiếng mở miệng hỏi "Tiêu Tiêu, cô không muốn nói gì với tôi hay sao?"
"Hả? Nói cái gì?" Mộng Tiêu khó hiểu nhìn về phía anh.
"À…" Mồ hôi to như hạt đậu chảy xuống từ trên trán Mộc Lăng Phi, anh chưa từng bị một người phụ nữ khiêu khích tới như vậy? Lời nói vừa nãy, rõ ràng là muốn hẹn anh.
Chẳng lẽ cô muốn lạt mềm buộc chặt
vờ tha để bắt thật.
Được rồi
Mộc Lăng Phi nói tiếp "Ngày mai đi ăn bữa cơm với tôi nhé " Không thể tin được, đây là lần đầu tiên anh vì một người phụ nữ mà bỏ ra nhiều thời gian và công sức như vậy.
"Thật ngại quá, ngày mai tôi không rảnh."
Giọng nói của Lục Mộng Tiêu vừa xong thì Mộc Lăng Phi đã ngổn ngang trong gió, không phải dục cầm cố tung sao? Anh đã chủ động đến vậy rồi mà còn bị từ chối là sao? Chẳng lẽ do anh không hiểu tâm tư của người phụ nữ này sao?
theo nghĩa việt muốn bắt thì phải thả, lấy lùi để tiến, muốn không chế thì hãy thả lỏng trước”.
Một đường im lặng
Xe chạy thẳng đến cửa tập đoàn Thánh Đỉnh.
"Anh Mộc, cám ơn anh nhé " Xuống xe, Lục Mộng Tiêu xoay cười nói câu cám ơn, mặc dù còn khó chịu với anh rất nhiều nhưng những lời này của cô là thật lòng.
"Không cần khách sáo…" Có trời mới biết nụ cười của Mộc Lăng Phi cứng ngắc đến thế nào.
Một chiếc xe Ferrari màu đỏ bắt mắt dừng lại trước cửa, không tránh khỏi việc gây chú ý của mọi người, chỉ thấy Lục Mộng Tiêu bước xuống nhưng không thấy được người ngồi trên xe, cũng chỉ có thể đứng phía xa liếc mắt một cái…
Nhưng…
Cao ốc văn phòng tổng giảm đốc ở lầu mười tám, Diệp Phong đang đứng cạnh cạnh cửa sổ nhìn xuống đất, từ vị trí của anh có thể nhìn rõ ràng chỗ cổng lớn.
Đôi mắt màu đen nhìn chằm chằm bóng dáng nhỏ xinh bước xuống từ trên xe.
"Xe của Lăng Phi…" Nói thầm một câu, đôi mắt của anh càng lạnh hơn, không ngờ cô cũng thật có bản lĩnh, anh vừa vứt bỏ cô, cô đã chạy đến bên cạnh Lăng Phi.
Xoay người, Diệp Phong lạnh lùng nhìn về phía thư ký "Đi điều tra một chút, Tiêu Tiêu ở bộ phận Thần Tượng thường xuyên tiếp xúc với ai."
2 Dẫn chồng chưa cưới về nhà
Dưới đại sảnh, Lục Mộng Tiêu nhìn đồng hồ đã gần đến giờ tan ca, cô vội vàng chạy tới cửa thang máy, cô còn chưa quen thuộc hết bộ phận Thần Tượng đâu, cô không muốn lãng phí thời gian.
Lúc Mộng Tiêu chạy về phía bộ phận Thần Tượng thì ở một bộ phận khác.
⬅ Trước Tiếp ➡