⬅ Trước Tiếp ➡
Mộng Tiêu lập tức hoàn hồn, đứng dậy rảo bước chạy qua, sóng vai cùng anh ta đi ra ngoài……
Trên hành lang, Lục Mộng Tiêu đang đi, nhàm chán nhìn mấy poster ban nhạc treo trên tường.
Đột nhiên, cô dường như nhớ ra gì đó.
Bàng hoàng đứng lại, ngơ ngác nhìn chằm chằm poster treo trên tường.
Hôm nay lúc ở phòng thay đồ, hình như Lâm Vũ Vi đã nói muốn hẹn Diệp Phong đi nghe một buổi hòa nhạc Nếu cô nhớ không nhầm thì hình ảnh trên tờ vé đó chính xác là ban nhạc này?
Chuyện này không xong rồi……
Lâm Vũ Vi muốn mời Diệp Phong đi nghe hòa nhạc, kết quả Diệp Phong lại đưa cô tới nghe. Nếu chuyện này mà bị cô ta biết được, không phải Lâm Vũ Vi sẽ hận chết cô sao?
Cẩn thận ôm lấy trái tim nhỏ bé của mình, xem ra hiện giờ cô chỉ có thể cầu nguyện sao cho chuyện này sẽ không bị người khác biết được.
1 Ý định của Diệp Phong
“Lại suy nghĩ gì vậy?” Diệp Phong dừng bước, nhíu mày nhìn chằm người đang đứng bất động ở kia, nha đầu này hôm nay làm sao vậy? Hốt hoảng?
đứng bất động đứng im không di chuyển.
Mộng Tiêu xoa xoa huyệt thái dương, sự việc đã như vậy, chỉ còn có thể cầu nguyện đối phương sẽ không biết được……
“Không, không có gì……” Lắc lắc đầu, đi đến bên người anh.
“Tiêu Tiêu ” Lúc này, một giọng nói hùng hồn nam tính vang tới, chỉ thấy ở hành lang đối diện có một người đàn ông bước vài bước liền đi đến……
Mộng Tiêu hơi sửng sốt, nghi ngờ nhìn người đang xông tới kia, chẳng lẽ, loại nghệ sĩ ngoài rìa như cô cũng có một ngày đi ra đường bị người khác nhận ra sao?
“Tiêu Tiêu, hèn gì cô không chịu tới nghe hòa nhạc cùng tôi, thì ra là cô đã dụ dỗ người đàn ông khác à ” Người đàn ông này đi đến trước mặt cô, trong ánh mắt châm biếm mang theo lửa giận.
“Gì cơ?” Mộng Tiêu sững sờ.
Anh ta bỗng nhiên vươn tay bắt lấy cánh tay cô “Lúc ở trên giường, cô nói yêu tôi như thế nào? Nhanh như vậy đã thay lòng đổi dạ rồi?”
Lục Mộng Tiêu ngơ ngác nghe, kinh ngạc nhìn người đàn ông xa lạ trước mắt, vừa định mở miệng……
Bất chợt có một bàn tay to lớn với qua, trực tiếp bắt lấy cổ tay của anh ta.
“A, đau quá ” Anh ta bị túm tay kêu thì lên một tiếng, giận dữ trừng mắt với Diệp Phong “ Này Anh làm gì vậy ”
Ánh mắt Diệp Phong lạnh lẽo, thuận tay hất tay đối phương đang nắm chặt lấy cánh tay cô ra “Tiên sinh này, anh nhận sai người rồi ”
Giọng anh vẫn bình thản như trước, nhưng lời nói lại vô cùng băng lãnh, trong mắt ẩn giấu giá lạnh, vẻ lạnh lùng càng không thể kiểm soát
Anh ta thu lại cánh tay đau đớn “Á à…… Tốt, Tiêu Tiêu, cô muốn giả vờ không quen biết tôi đúng không. Được, đêm nay tôi sẽ đi nhà tìm cô Buổi tối hy vọng cô giải thích rõ ràng cho tôi ”
Căm hận nói xong, anh ta hất tay bỏ đi.
“Này ” Mộng Tiêu vội hét lên một tiếng, đầu óc hoàn toàn trống rỗng. Người này có bị bệnh không vậy? Đột nhiên đến nói hươu nói vượn , chửi bới cô một trận xong bỏ đi?
Nói hươu nói vượn Nói bậy bạ, vớ vẩn.
“ Bệnh thần kinh ” Lục Mộng Tiêu rủa thầm, không nói gì mà nhíu mày lại.
“Tiêu Tiêu à, thì ra cuộc sống riêng tư của cô…… đã loạn như vậy rồi sao?” Giọng Diệp Phong thâm trầm vang lên bên tai cô……
Mộng Tiêu lập tức quay đầu lại, thấy ánh mắt lạnh thấu xương của Diệp Phong chiếu thẳng vào cô.
Cuộc sống riêng tư loạn?
Lời này có ý gì? Chẳng lẽ, anh ta cảm thấy lời người kia nói là thật sao?
“Làm ơn đi, tôi hoàn toàn không quen biết anh ta ”
“Cô khẳng định cô không nói dối?” Anh nhíu chặt mày tới gần cô, nâng tay bóp chặt hamd dưới của cô, lực ở đầu ngón tay càng lúc càng lớn.
Siết đến nỗi cằm cô đã có chút đaụ
Mộng Tiêu lắc lắc đầu, cố gắng hất tay anh ra “Tuy rằng tôi là nghệ sĩ ngoài rìa, nhưng tốt xấu gì cũng là nghệ sĩ, cho dù có một hai người nhận ra tôi cũng không có gì kỳ lạ. Ai mà biết anh ta phát điên cái gì, tự nhiên tới nói loại lời này với tôi. Anh mau thả tôi ra, siết đã đau lắm rồi.”
Cô còn đang buồn bực đây.
Diệp Phong thu tay lại, ánh mắt lạnh lẽo, còn có vẻ sắc bén, bầu không khí xung quanh cũng ngày càng âm ụ
Mộng Tiêu xoa xoa cằm bị siết đau đớn, anh ta đột nhiên âm u thế làm gì? Làm như thể cô đang nợ anh ta mấy trăm vạn vậy. Giống như kẻ cặn bã vừa mới tìm tới chửi bới chính là cô làm
“Đi thôi, đêm nay đến nhà cô.” Diệp Phong lạnh mặt, đi nhanh về phía trước.
“Cái gì?” Cô thiếu chút nữa không hô lên tới, chạy nhanh đuổi theo tiến lên
“Anh vừa mới nói cái gì? Đêm nay anh muốn đến nhà tôi ?”
“Đúng.” Mạnh mẽ nhả ra một chữ.
“Sao anh muốn đến nhà tôi? ” Cô hơi rùng mình, nhớ lại lời cuối cùng người đàn ông xa lạ kia nói lúc sắp bỏ đi……
Chẳng lẽ chính là vì câu nói kia cho nên Diệp Phong mới muốn đến nhà cô điều tra rõ sự thật sao?
2 Ý định của Diệp Phong
Nghĩ vậy, Mộng Tiêu vội vàng nói “Tôi đã nói, tôi không quen biết người đó, anh ta nói hươu nói vượn, hoàn toàn không thể đến nhà tôi được ”
“Tôi chỉ muốn đến nhà cô ngồi một lúc mà thôi, cô sợ gì?”
“Tôi có sợ sao?” Cô chủ yếu là chột dạ thôi…… Nếu đưa Diệp Phong về nhà thì không phải mọi chuyện sẽ bị lộ tẩy sao Đều do kẻ bị bệnh tâm thần kia, bỗng dưng chạy đến nói bậy nói bạ.
Khoan
Chờ một chút
Không đúng, cho dù kẻ bệnh tâm thần kia đến nói bậy nói bạ đi nữa, nhưng Diệp Phong để ý như vậy làm gì?
Mộng Tiêu chớp mắt, lập tức tự tin nói “Nhưng mà, tổng giám đốc Diệp này…… Coi như tôi thật sự quen biết người đàn ông kia thì hình như cũng không có liên quan gì đến anh đâu? Anh chỉ là ông chủ của tôi thôi, cũng không có tư cách can thiệp vào cuộc sống riêng tư của tôi chứ?”
“Quan tâm đến sinh hoạt đời thường của nhân viên, cũng là chuyện ta nên làm ” Anh bất chợt nói.
"Đó là xâm phạm quyền riêng tư của người khác Dù sao đi nữa, tôi sẽ không đưa anh về nhà.”
“Xem ra…… Thật sự là có chuyện gì đó ” Đôi mắt anh nham hiểm nhíu lại, bỏ Mộng Tiêu lại, bước nhanh ra ngoài nhà hát.
Nhìn theo bóng lưng của Diệp Phong, cô sững người tại chỗ.
Thế này là sao?
Anh ta tức giận sao? Quan trọng là, anh ta tức giận cái gì chứ
Ra khỏi nhà hát, Lục Mộng Tiêu nhìn xung quanh một chút, nhưng chỗ đỗ xe khi nãy đã không còn xe của Diệp Phong, anh ta vứt cô ở đây mà đi rồi?
Đúng là một người đàn ông tính khí thất thường
Tức giận cũng khiến người ta không thể hiểu được Cả cái người quái gở kia nữa, cũng không hiểu vì sao cố tình đến tìm cô gây chuyện……
Làn mò trên người, buồn bực móc di động ra, trong người một xu cũng không có, chỉ có thể đủ gọi điện thoại bảo người đại diện đến đón……
⬅ Trước Tiếp ➡