Cái quần không được chấp nhận (1) Chưa đầy nửa tiếng sau, Tống Hữu Mạn vội vã đến bệnh viện. Trước khi cánh cửa phòng bệnh được mở ra, Hạ Vãn An đã nghe thấy Tống Hữu Mạn hét lên hai chữ “An An.” Cánh cửa được mở ra rồi lại bị đóng rầm lại, Tống Hữu Mạn giống như một người tu luyện võ công, chỉ trong nháy mắt đã ngồi xuống bên cạnh Hạ Vãn An: “An An, cậu bị thương ở đâu vậy?” “An An, đang yên đang lạnh tại sao cậu lại bị thương?” “An An.” Hạ Vãn An nằm ỳ ở trên giường, khi Tống Hữu Mạn vươn tay chạm vào trán cô, cuối cùng cô cũng liếc nhìn cô ấy một cái, sau đó liền bị dáng vẻ hiện giờ của Tống Hữu Mạn dọa sợ: “Mạn Mạn, sao cậu đã chạy đến đây rồi?” Trên mặt của Tống Hữu Mạn vẫn còn đắp mặt nạ, lô quấn tóc trên đầu vẫn chưa gỡ ra, trên người còn mặc quần áo của tiệm cắt tóc. “Cậu còn nói nữa, mình bị cuộc điện thoại của cậu dọa cho suýt chết? May mắn vết thương không quá nghiêm trọng.” Tống Hữu Mạn vừa nói, vừa đi tới kiểm tra lưng của Hạ Vãn An: “Nói không nghiêm trọng cũng không đúng, thâm tím hết một mảng lớn đây này... làm sao mà cậu lại để mình bị thương vậy?” Hạ Vãn An không nói gì, trái tim lúc này cô rất ấm áp, sau đó cô lại nghĩ về Hàn Kinh Niên, người đáng lẽ ra phải là người thân thiết nhất trên thế giới của cô, lại đối sử lạnh nhạ với cô, đôi mắt cô cay cay, suýt chút nữa rơi nước mắt. Tống Hữu Mạn phát hiện Hạ Vãn An có gì không đúng, mới nhìn chằm chằm vào khuân mặt của cô ấy một lúc, không cần suy nghĩ gì liền nói: “ Cậu gọi cho anh ta rồi hả?” Trên thế giới này, chỉ có một người có thể làm cho Hạ Vãn Anh buồn. Hạ Vãn An ừ một tiếng. “Cậu đã gọi cho anh ta rồi, vậy mà anh ta lại không đến bệnh viện để thăm cậu sao?!” Tống Hữu Mạn nổi giận: “Mình, mình thực sự muốn giết chết cái tên khốn nạn vô tình kia!” “ Mình đã không nói với anh ấy việc mình bị thương.” “À, hóa ra anh ta không biết, mình rút lại những gì mình vừa nói.” Tống Hữu Mạn lập tức nguôi giận, ba giây sau, cô trừng mắt nhìn Hạ Vãn An: “Tại sao cậu không nói với anh ta? Cậu bị thương tại sao thể nói với anh ta hả? Con mẹ nó, nói đi cũng phải nói lại, anh ta đúng là một kẻ bạc tình! Dám cởi quần mà không dám nhận, anh ta xem vợ mình là cái gì, đồ trang trí sao? Về nhà ngủ một đêm xong rồi phủi mông bỏ đi sao? Anh ta cùng khách làng chơi có cái quái gì khác nhau.” Tống Hữu Mạn ngày càng nặng lời, Hạ Vãn An lên tiếng nhắc nhở: “Tống tiểu thư à.” "Được rồi, mình xin lỗi, mình không nên đánh đồng cậu với mấy cô gái bán hoa, An An à, cậu cứ coi anh ta là trai bao đi, dù sao anh ta cũng đẹp trai như vậy, sau khi chơi chán rồi, chúng ta trực tiếp đá bay anh ta đi, ha ha ha.” Nghe Tống Hữu Mạn nói, Hạ Vãn An không biết nên cười hay nên khóc. Trong đầu cô tưởng tưởng đến hình ảnh cô bao nuôi Hàn Kinh Niên, nhịn không được mà phì cười. Thấy cô ấy mỉm cười, Tống Hữu Mạn cũng cười. "Được rồi, cười là tốt rồi, mình đi gội đầu và rửa mặt trước, chờ mình chút nhé." Nói xong Tống Hữu Mạn chạy như bay vào toilet trong phòng bệnh. Nghe tiếng nước chảy ở bên trong, Hạ Vãn An cảm thấy lòng mình ấm áp hơn, Mạn Mạn luôn như vậy, những lúc cô khó khăn nhất, cô ấy luôn là người làm cô vui vẻ.
Cái quần không được thừa nhận(2) Buổi chiều năm ngày sau, cuối cùng Hạ Vãn An cũng được xuất viện. Tống Hữu Mạn ở bệnh viện chăm sóc Hạ Vãn An năm ngày, cô thể chờ đợi được nữa liền kéo Hạ Vãn An ra ngoài chơi. Hạ Vãn An không từ chối, cũng không từ chối được. Hạ Vãn An và Tống Hữu Mạn đi đến quán bar mà họ thường đến, vết thương ở lưng của Hạ Vãn An chưa khỏi hẳn nên không thể uống rượu, vì vậy khi Tống Hữu Mạn gọi một ít rượu, cô ấy không quên gọi cho cô một ly nước ép trái cây. Hai người họ đến khá sớm, đang tán gẫu để giết thời gian, một lúc sau, Ngải Khương và Hàn Tri Cân cũng đến... đồng thời cũng có rất nhiều người lạ đi vào quán bar, nơi này càng lúc trở nên ồn ào nháo nhiệt. Hạ Vãn An giống như trước đây, tìm thấy một tư thế thoải mái tựa đầu lên vai Tống Hữu Mạn ngủ thiếp đi, sau đó ôm lấy cánh tay của cô ấy. Hạ Vãn An không biết cô đã ngủ bao lâu, cô chỉ nhớ mơ màng, Tống Hữu Mạn có nói với cô một câu: "An An, mình đi nhảy đây, cậu ngồi yên ở đây, đừng có chạy lung tung đấy.” Cô tùy tiện ừ một tiếng, buông cánh tay củaTống Hữu Mạn ra rồi nằm lên bàn ngủ tiếp. Có ai đó chạy đến chỗ cô và khoác một cái áo lên người cô, Hạ Vãn An mở mắt ra thì nhìn, hóa ra là Hàn Tri Cẩn, cô ngắm mắt lại rồi ngủ tiếp. Một lúc sau, lại có ai đó chạy đến trước mặt cô: "Tiểu thư, cô có thể uống cùng tôi một chén không?" Giọng nói này rất xa lạ, cô nghĩ, có lẽ là người trong quán bar đến để bắt chuyện nên không mở mắt ra, cô thay đổi tư thế, nằm quay đầu lại với hắn ta. Người nọ vẫn chưa rời đi, anh ta vẫn chưa từ bỏ ý định bèn hỏi lại cô một lần nữa: "Tiểu Thư, có phải cô uống nhiều quá rồi không?” Hạ Vãn An giả chết. "Tiểu thư, cô đi một mình sao?" Hạ Vãn An bịt tai lại. "Tiểu thư ..." Người nọ lại gọi cô lần nữa, có lẽ nghĩ cô say đến bất tỉnh nhân sự, không nghĩ ngợi gì liền cầm lấy cánh tay của cô, muốn mang cô đi. Bị người xa lạ đụng chạm, Hạ Vãn An theo bản năng rụt tay lại rồi ngồi thẳng dậy. Cô liếc nhìn người đàn ông, bộ dạng hơn ba mươi tuổi, đang say bí tỉ. Người kia bị cô tránh né nhưng vẫn không có ý định bỏ cuộc, hắn giơ tay định sờ lên mặt cô: “Tiểu thư, đi cùng tôi...” Anh ta chưa kịp chạm vào khuân mặt của Hạ Vãn An, liền bị cô cầm cái túi đẩy ra. Người g say rượu rất hay làm phiền người khác, Hạ Vãn An không muốn phí thời gian với hắn, cô đứng dậy đi tìm bọn Hàn Cẩn Tri, ai ngờ cô chưa kịp rời đi, người đàn ông kia nắm lấy cổ tay cô , thậm chí còn muốn ôm cô trong ngực hắn, Hạ Vãn An cố gắng thoát ra khỏi vòng tay của hắn ta, sau thoát khỏi cái ôm của người đàn ông, cô nghe thấy người kia mắng một câu " Tiểu tiện nhân." Hạ Vãn An lập tức cầm lấy ly rượu trên bàn hất thẳng vào mặt hắn. Người đàn ông nổi giận lôi đinh, hắn ta ra sức chửi rửa, thậm chí muốn đánh cô, cảnh tượng này tình cờ bị Hàn Tri Cẩn nhìn thấy, anh không nói lời nào liền lao đến ngăn chặn hành động của tên kia, sau đó đấm một cú lên mặt hắn. Hàn Tri Cẩn và tên kia lao vào đánh nhau, hành động của bọn họ làm kinh sợ đến những người khách xung quanh và mấy người đang trên sàn nhảy, Tống Hữu Mạn và Ngải Khương cũng chạy đến, Tống Hữu Mạn cầm cái túi lao vào nhập cuộc với Hàn Tri Cẩn, cô ấy dùng cái túi đánh liên tiếp vào đầu hắn ta.
Đánh thắng ngồi tù, đánh thua nằm viện (1) Bạn của người đàn ông kia cũng đến, Hạ Vãn An thấy đối phương có nhiều thêm một người, cô sợ rằng Hàn Tri Cẩn và Tống Hữu Mạn chịu thiệt, cũng vội vàng lao trợ giúp, sự trợ giúp của cô đơn giản chỉ là kéo người của đối phương, Ngải Khương là một người nhút nhát, một lúc thì hô Hàn Tri Cẩn, lúc thì hô Hữu Mạn, một lúc sau lại hô tên Vãn An, cuối cùng vớ ngay một chai rượu run rẩy chạy đến, nhưng không hề tấn công mà chỉ bảo bọn họ dừng tay lại. Nữa giờ sau, đồn cảnh sát. Hạ Vãn An, Hàn Tri Cẩn, Tống Hữu Mạn, Ngải Khương ngồi xếp hàng trong đồn cảnh sát. Một người đàn ông mặc đồng phục cảnh sát nhìn chằm chằm bọn họ lấy khẩu cung. “Tên.” Bốn người họ lần lượt trả lời: "Hạ Vãn An", "Hàn Tri Cẩn", "Tống Hữu Mạn", "Ngải Khương". "Tuổi.” "23", "23", "23", "23". "Làm gì ở quán bar?" Hạ Vãn An thành thật trả lời: "Chơi", Hàn Tri Cẩn nhìn vết bầm trong màn hình điện thoại di động có chút lo lắng rồi nói: "Chơi với bạn bè", Tống Hữu Mạn cười nhạo trả lời: "Cái này còn cần hỏi sao? ", Ngải Khương yếu ớt nói:" Chúng tôi tụ tập cùng nhau." "Các cô các cậu đã thấy khẩu hiệu này chưa? Có biết chữ không? Đọc cho tôi nghe." Bốn người im lặng. "Đọc nhanh!" Bốn người đồng thanh nói: "Không nên đánh lộn, đánh lộn rất tốn kém, đánh thắng thì ngồi tù, đánh thua thì nằm viện.” "Tại sao lại đánh lộn?" "..." " Có biết đánh lộn là sai trái hay không?" "..." Sau khi liên tiếp hỏi vài câu, cảnh sát quay sang nhìn Ngải Khương. Bởi vì cô ấy từ đầu đến cuối không có động thủ, nên cảnh sát chỉ phê bình và giáo dục cô ấy, sau đó để cô ấy ký tên rồi rời khỏi, về phần Hạ Vãn An, Hàn Tri Cẩn và Tống Hữu Mạn, phải có người đến nộp tiền bảo lãnh mới được đi. Nộp tiền bảo lãnh. Hạ Vãn An và Tống Hữu Mạn đồng thời nhìn Hàn Tri Cẩn cầu cứu. Nếu hai cô mà gọi cha mẹ đến bảo lãnh, hậu quả thực sự không thể tưởng tượng được. Nhận được ánh mắt của họ, Hàn Tri Cẩn cắn răng, rút điện thoại di động ra và gọi về nhà cũ (nhà tổ tiên để lại). Người nghe máy chính là quản gia. "Dì Trương, dì đến đồn cảnh sát để đón cháu với, dì nhớ giữ bí mật, đừng để bà và mẹ cháu biết ... không chỉ có một mình cháu đâu, còn có cả thím nhỏ và Hữu Mạn nữa..." Sau khi cúp máy, cả ba kiên nhẫn chờ đợi. Hai mươi phút sau, một số cảnh sát ra khỏi phòng và hét lên: "Hàn Tri Cẩn, Hạ Vãn An, Tống Hữu Mạn, có người đến đón các người, cô cậu ký vào đây, sau đó có thể rời đi.” Ba người ký theo chỉ dẫn của cảnh sát, sau đó lần lượt bước ra khỏi sảnh của đồn cảnh sát. Hai người đánh nhau với bọn họ cũng bị bắt vào cửa. Tống Hữu Mạn dùng khẩu hình mắng hai người bọn họ, Hàn Tri Cẩn giơ ngón tay giữa về phía hai người, trong lúc hai bên đang âm thầm so tài, cách đó không xa một giọng nam vang lên: "Phu nhân, tiểu thiếu gia Tri Cẩn, Tống tiểu thư." Nghe được giọng nói này, ba người đồng loạt sững sờ, họ không so tài cùng hai tên kia nữa mà lập tức quay lại. Chỉ thấy cách đó không xa, trợ lý của Hàn Kinh Niên đang đứng bên cạnh một chiếc ô tô màu đen, mỉm cười nhìn bọn họ.
Đánh thắng ngồi tù, đánh thua nằm viện(2). Hàn Tri Cẩn đang giương nanh múa vuốt với hai tên kia ngay lập tức ỉu xìu lại. Hạ Vãn An mở to mắt vì ngạc nhiên, đôi môi cô khẽ mở ra. Tống Hữu Mạn đứng ngay bên cạnh đột nhiên nắm tay cô, âm thầm kêu thảm thiết, cô ấy cảm thấy chuyện này dường như không ổn rồi: "Đúng là oan gia ngõ hẹp!" "Cậu có biết dùng từ hay không vậy? Cái từ oan gia này là chỉ cậu và chú nhỏ của mình đấy! Cậu ở trước mặt thím nhỏ của mình nói như vậy có thấy thích hợp không hả?" Hàn Tri Cẩn nhìn trợ lý của Hàn Kinh Niên, mỉm cười nói ra một câu. "Hừ, với chú nhỏ của cậu hả? Cậu cho rằng chú nhỏ của cậu ai gặp cũng thèm chắc!"Tống Hữu Mạn và Hàn Tri Cẩn giống nhau, mỉm cười nhe răng nói từng từ một. Ba người họ nhanh chóng đi đến bên đường. Mặc dù người kia chỉ là trợ lý của Hàn Kinh Niên, nhưng giọng nói của Hàn Tri Cẩn giống như một học sinh gương mẫu: "Trợ lý Trương, anh có khỏe không? Dì Trương không đến đây à?" "Dì Trương có việc đột suất, dì ấy bị lão thái thái gọi đi, đúng lúc tôi cũng đang ở đó, vì vậy mới đến đây thay dì ấy.” Trợ lý Trương và Hàn Kinh Niên như hình với bóng, trợ lý Trương ở nhà cũ, điều đó có nghĩa là Hàn Kinh Niên cũng ở đó? Nghĩ vậy, trái tim của Hàn Tri Cẩn run lên từng hồi: "Có phải chú tôi đã biết chúng tôi đánh nhau không?” Trợ lý Trương mỉm cười gật đầu. "Chết rồi!” Biểu cảm của Hàn Tri Cẩn như sắp chết. Cùng lúc đó, Tống Hữu Mạn cũng lên tiếng, nhưng giọng cô ấy rất nhỏ, chỉ có cô ấy và Hạ Vãn An mới có thể nghe thấy: "Xong rồi, xong thật rồi, mình có nên rút lại lời hôm bữa không? Nếu không mình sẽ ngồi tù mất.” Hạ Vãn An không trả lời những lời câu hỏi của Tống Hữu Mạn, đáy lòng cô lúc này vô cùng căng thẳng. Mặc dù Hàn Kinh Niên chỉ lớn hơn Hàn Tri Cẩn ba tuổi, nhưng có một câu nói rằng không cùng thế hệ có thể đè bẹp con người, hơn nữa Hàn Kinh Niên rất dữ, Hàn Tri Cẩn không nghĩ rằng chú mình lớn hơn mình ba tuổi, mà lớn hơn ba mươi tuổi, vì vậy sau khi than vãn xong, anh lén lút hỏi một câu: "Trợ lý Trương, chú tôi có nói gì không?" "Có." Trợ lý Trương mỉm cười: "Hàn tổng bảo tôi hỏi các cậu đánh nhau có thắng không?” "Thắng." "Nếu đánh thắng thì về nhà ngồi thiền trong vòng sáu giờ." "Sáu giờ?" Hàn Kinh Niên cau mày. "Đúng vậy, Tri Cẩn thiếu gia, cậu nên biết ơn vì cậu đã thắng, nếu cậu thua, Hàn tổng nói rằng cậu sẽ phải ngồi thiền trong vòng mười sáu giờ, sở dĩ mười sáu giờ là vì cậu là một người đàn ông, phải chịu phạt giúp phu nhân và Tống tiểu thư. "Sau khi dừng một chút, trợ lý Trương tiếp tục nói," Hàn tổng cũng nói, nếu như cậu không phục, ngài ấy sẽ nói cho mẹ và bà nội cậu." "Đừng nói nữa, tôi sẽ về nhà và ngồi thiền, vậy được chưa?”Nói xong, Hàn Tri Cẩn đưa tay ra vẫy một chiếc taxi. Khi chiếc xe dừng lại, Tống Hữu Mạn lập tức chạy lại, cô mở cửa trước và chui vào trong xe: "Cho mình đi với..." Hạ Vãn An thấy Hàn Tri Cẩn và Tống Hữu Mạn lên xe taxi liền vẫy tay chào trợ lý Trương, sau khi nói "Tạm biệt" cô định leo lên xe, nhưng vừa bước được hai bước, giọng nói của trợ lý Trương vang đến bên tai: "Tri Cẩn thiếu gia, Tống tiểu thư, tạm biệt, phu nhân, xin cô chờ một chút." Sau khi nghe thấy điều này, Hàn Tri Cẩn và Tống Hữu Mạn đóng cửa không do dự, sau đó liền bảo tài xế lái xe đi. Nhìn chiếc taxi đã biến mất, Hạ Vãn An đành phải dừng bước, cô quay sang nhìn trợ lý Trương: " Cái đó.. trợ lý Trương, anh còn chuyện gì nữa sao?" Trợ Lý Trương vươn tay ra mở cửa ô tô: "Mời phu nhân lên xe." Trợ lý Trương định... đưa cô về nhà sao? Hạ Vãn An vừa nghĩ đến lời trợ lý Trương vừa nói, anh ta thay dì Trương đến đây, cô cho rằng anh ta đi một mình, không nghĩ ngợi nhiều liền nói "Cảm ơn" rồi chui vào trong xe. Đợi cô ngồi vững rồi, trợ lý Trương giúp cô đóng cửa lại, lúc này cô mới nhận thấy trong xe có ánh sáng, Hạ Vãn An sững người quay lại nhìn, liền nhìn thấy Hàn Kinh Niên ngồi nghiêm túc ở ghế sau, anh đang cầm máy tính xem thứ gì đó.
Anh ấy... sao lại ở đây?!
Hạ Vãn An kinh ngạc nhìn chằm chằm Hàn Kinh Niên vài giây, sau đó mới thu hồi tầm mắt, nhìn thoáng ra ngoài cửa sổ.
Một chiếc xe nhanh chóng đỗ lại. Đèn đường xung quanh khá xa, bên trong xe có chút u ám. Anh mặc một bộ Tây trang đen, nếu không phải nhờ ánh sáng từ máy tính, sẽ rất khó để ai đó có thể phát hiện ra sau xe còn một người ngồi. Có điều..... anh là một người bận trăm công nghìn việc, cử trợ lí Trương đi một chuyến là được rồi, hà cớ gì phải tự mình đến đây?
Cô lên phía sau xe, Hàn Kinh Niên từ đầu đến cuối không có phản ứng gì quá lớn, hoàn toàn coi cô như không khí. Trên người anh vô tình phát những ra tia áp bách, khiến Hạ Vãn An cảm thấy không khí trong xe trở nên có chút loãng.
Cô bất an dịch về phía cửa xe, kéo giãn khoảng cách giữa hai người ra xa một chút.
Cũng không biết có phải do động tác của cô làm phiền anh hay không, cô có cảm giác đầu anh quay sang bên cô một chút.
Hành động rất nhỏ của anh cũng làm Hạ Vãn An phản xạ có điều kiện quay sang nhìn.
Anh cùng cô chỉ nhìn nhau liếc mắt một cái, ánh mắt cô liền gấp gáp chạy loạn.
Anh yên tĩnh như vậy, rõ ràng là không có ý muốn mở miệng, nhưng cô lại có phần hơi rối rắm...... Cô có nên chào hỏi một câu không đây?
Nhưng nếu chào hỏi, cô biết nói kiểu gì? Biết xưng hô thế nào với anh đây? “Chồng” khẳng định là nói không nổi, Hàn Kinh Niên thì lại gọi thẳng quá, Hàn tổng, Hàn tiên sinh lại thật giống như cô đang ra vẻ.....
Hạ Vãn An suy nghĩ trong chốc lát, cuối cùng quả quyết chọn “Cái kia” để xưng hô với anh: “Cái kia..... thì ra anh ở trên xe à?”
Trợ lí Trương vừa đi mua nước về tới, mở cửa liền nghe được những lời này, suýt chút nữa phụt cười ra tiếng.
Cái kia?.... Cái nào? Phụt, phu nhân thật đúng là đáng yêu, cư nhiên gọi Hàn tổng là “Cái kia”.....
Hàn Kinh Niên tiếp tục không nói gì.
Hạ Vãn An có chút xấu hổ sờ sờ mũi, sau đó liền cúi đầu xuống xem di động.
Trợ lí Trương thu hết một màn này vào đáy mắt, nhịn không được từ đáy lòng thở dài một hơi.
Anh ta không thích ăn dưa, nhưng anh ta lại thích ăn dưa của Hàn tổng a..... Anh ta vốn tưởng rằng chủ trương mời phu nhân lên xe sẽ được xem trò hay, ai ngờ.... trò hay chả thấy đâu, anh ta còn phải thay Hàn tổng dọn dẹp cục diện rối rắm này đây này....
Nghĩ nghĩ, trợ lí Trương liền mở miệng hoà hoãn bầu không khí: “Phu nhân, phu nhân uống nước đi.”
“Cảm ơn anh.” Hạ Vãn An ngẩng đầu cho trợ lí Trương một ánh mắt cảm kích, nhận lấy nước.
“Phu nhân, cô đánh nhau có bị thương chỗ nào không?”
“Không có.”
“Phu nhân, cô vì cái gì mà đánh nhau vậy?”
“.....”
Cô và trợ lí Trương hàn huyên chưa được vài câu thì điện thoại anh ta reo lên.
Trợ lí Trương nói “Xin lỗi” rồi mau chóng đi nghe điện thoại.
Hạ Vãn An qua gương chiếu hậu thoáng nhìn trộm Hàn Kinh Niên vẫn còn đang dán chặt mắt vào màn hình máy tính, ngay sau đó liền cúi đầu xem đi động vừa rung lên liên tục trong lòng bàn tay.
Tống Hữu Mạn lập một nhóm trên WeChat, tên nhóm là “Rút thăm vô tình trúng tiểu bạch kiểm”. Trong nhóm gồm ba người, cô, Hàn Tri Cẩn và Tống Hữu Mạn.
【 Dã Hữu Mạn Thảo 】(Tống Hữu Mạn): “Mình đã về đến nhà, xin hỏi tình hình mọi người như nào rồi?”
【 Tiểu Gia Ngã Tặc Soái 】 (Hàn Tri Cẩn) gửi một ảnh chụp vách tường: “Ngồi xoay mặt vào tường xám hối-ing....”
【 Dã Hữu Mạn Thảo 】: “Được đấy, mình hơi xem trọng cậu rồi đấy nha!”
【 Tiểu Gia Ngã Tặc Soái 】: “A!”
【 Tiểu Gia Ngã Tặc Soái 】: “Tiểu Thẩm Thẩm, cậu sao rồi?”
【 Dã Hữu Mạn Thảo 】: “An An, cậu có ổn không?”
“.....”
Hạ Vãn An vừa định reply là “Không thể nào ổn được”, kết quả còn chưa viết được chữ nào, trợ lí Trương vừa kết thúc cuộc điện thoại, quay đầu kêu “Hàn tổng” một tiếng, đang chuẩn bị cùng Hàn Kinh Niên nói chuyện, vừa lúc thấy màn hình di động của Hạ Vãn An, sau đó không nhịn được liền phụt cười: “Phu nhân, tên chat của cô... cũng thật có ý tứ....”