⬅ Trước Tiếp ➡
Đây là nhà của anh, sao anh lại không thể về chứ...
Suy nghĩ một lát, Hạ Vãn An lại vội vàng nói: “Ý của em là, em cho rằng anh đi hẹn hò, không về, cho nên có hơi ngạc nhiên.”
Giọng nói của cô mềm mại dịu dàng, không khác với lúc bình thường cho lắm, cảm giác rất dễ bắt nạt, làm cho người ta không thể phát hiện được một chút đầu mối nào, nhưng khi cô nói hai chữ “hẹn hò” đó, trái tim của cô chợt xuất hiện cảm giác đau nhói và chua xót nồng nặc.
Hàn Kinh Niên không vội vàng lên tiếng, đôi mắt đen nhánh sâu thẵm của anh nhìn thẳng vào Hạ Vãn An, ánh mắt của anh làm cho người ta không đoán được anh đang nghĩ gì, nhưng mà đôi mắt của anh lại rất có lực xuyên thấu, giống như có thể xuyên qua ánh mắt của đối phương và nhìn thấu lòng người.
Chỉ có mười mấy giây ngắn ngủi, Hạ Vãn An đã cúi đầu tránh khỏi tầm mắt của Hàn Kinh Niên.
Cô vừa định kiếm cớ che giấu cảm giác lúng túng của mình, nhưng mà cô còn chưa mở miệng thì Hàn Kinh Niên đứng cách đó không xa đã lên tiếng, giọng nói của anh rất lạnh nhạt: “Lấy văn kiện.”
Nghe anh nói như vậy, Hạ Vãn An mới chú ý tới tập hồ sơ trong tay anh.
Thì ra anh chỉ trở lại lấy đồ thôi... Thật may là vừa rồi cô không có ý tưởng kỳ lạ nào khác khi nhìn thấy anh...
Hạ Vãn An rất muốn hỏi anh, vậy anh phải đi sao?
Nhưng lời vừa mới lên đến khóe miệng thì lại bị cô cứng rắn đè xuống.
Giữa anh và cô... Hình như không có quen thuộc đến mức mà cô có tư cách hỏi về việc làm của anh...
– Cha mới nhận (2)
Hạ Vãn An âm thầm suy nghĩ một lát, bày ra dáng vẻ không liên quan đến mình, cô khẽ gật đầu, sau đó chỉ cửa phòng ngủ, để lại một câu “Vậy em đi vào trước.”, cô cũng không chờ anh đáp mà đã giành trước chạy vào trong phòng ngủ.
Đóng cửa, Hạ Vãn An dựa vào cánh cửa, che trái tim đang đập điên cuồng của mình.
Bên ngoài rất yên tĩnh, cô cẩn thận lắng nghe nửa ngày nhưng cũng không nghe thấy bất kỳ tiếng động nào.
Cô nghĩ, chắc là anh đã đi rồi, trong căn phòng lớn như vậy, lại chỉ còn lại một mình cô...
Cô dựa vào cửa một lát mới bình tĩnh lại, đi vào phòng thay quần áo.
Cô đã tắm rửa xong ở spa rồi, cho nên chỉ thay đồ ngủ rồi ngã xuống giường.
Có lẽ là do vô tình gặp được anh tối nay, sau đó anh lại về nhà, mặc dù trong đầu cô không muốn nghĩ gì hết, thế nhưng đáy lòng vẫn rất rối bời, cô xoay tới xoay lui rất lâu thì mới ngủ được.
Cho dù ngủ, cô cũng không ngủ say như mọi ngày, cô không ngừng nằm mơ, không ngừng nhớ lại hình ảnh: Lúc mười năm tuổi cô mặc cái quần hiện đại xinh đẹp mà mẹ mua cho mình ở Hương Cảng đi tìm Hàn Tri Cẩn. Ngày đó cô, Hàn Tri Cẩn và Tống Hữu Mạn hẹn nhau đi xem phim, khi cô chạy tới cửa nhà họ Hàn thì nhìn thấy một chiếc xe nhỏ màu đen đậu trong sân, cho rằng chiếc xe đó là nhà họ Hàn chuẩn bị cho Hàn Tri Cẩn đi chơi, cô không hề nghĩ ngợi mà đã chạy tới kéo cửa, cô kéo rất lâu nhưng mà không mở được, cô nửa đùa giỡn nửa bất mãn mà bắt đầu rêu rao: “Hàn Tri Cẩn, mở cửa, cậu còn như vậy thì tôi sẽ tức giận đó, tôi nói cho cậu biết, tôi thật sự tức giận đó, lần này cậu kêu tôi là cha thì tôi cũng sẽ không tha thứ cho cậu đâu...”
Cô còn chưa nói hết lời thì cửa kiếng xe hơi đã chậm rãi chạy xuống, bên trong xuất hiện một gương mặt giống như Hàn Tri Cẩn, gương mặt còn rất trẻ, thế nhưng gương mặt ấy lại tinh xảo và hoàn mỹ hơn Hàn Tri Cẩn luôn được theo đuổi vì vẻ ngoài đẹp trai của mình.
Cô nhìn chằm chằm gương mặt đó, sau đó nghĩ đến những lời mà mình đã nói, Hạ Vãn An lập tức đỏ mặt.
Cô là điển hình của người có tính cách hướng nội, cô với Hàn Tri Cẩn rất thân thiết cho nên muốn nói gì thì nói, nhưng khi đối diện với người lạ, cô vẫn có hơi lúng túng...
Nhưng mà cũng may, chẳng mấy chốc thì Hàn Tri Cẩn đã xuất hiện giải vây cho cô, “Đây là chú của tôi, lớn hơn tôi ba tuổi, chú ơi, đây là Vãn An, bạn học của cháu.”
Anh ở trong xe, vẻ mặt không có gì thay đổi, thậm chí là cũng không nhìn cô, chỉ khẽ gật đầu với Hàn Tri Cẩn, nói nhẹ bẫng: “Chú còn tưởng là cha mà cháu mới nhận...”
Một câu nói làm cho Hạ Vãn An ngại đến nỗi không ngốc đầu lên được.
Hàn Tri Cẩn vội vàng nói thay Hạ Vãn An: “Chú ơi, chú đừng như vậy, da mặt Vãn An mỏng...”
“À...” Anh đáp một tiếng, lại nhìn Hạ Vãn An.
Đó là lần đầu tiên Hạ Vãn An nhìn thấy đôi mắt của anh, thật sự rất đẹp, đẹp đến nỗi hoảng hốt, đẹp đến nỗi sợ hãi, đẹp đến nỗi làm cho cô quên mất mình đã rời khỏi nhà họ Hàn như thế nào...
Cho tới sau đó, khi cô với Hàn Tri Cẩn sắp đến rạp chiếu phim thì cô mới tỉnh táo lại, ngày đó anh mặc áo phông màu trắng, và không biết như thế nào, đột nhiên trong đầu cô xuất hiện một câu, ai là thiếu niên mặc đồ trắng của tôi... Anh sẽ là thiếu niên mặc đồ trắng của cô sao?
Thời gian chuyển dời, cuối cùng thì cô cũng gả cho anh, đây xem như là hoàn thành giấc mộng năm đó rồi sao?
Mơ màng, Hạ Vãn An cảm thấy quanh người có cái gì đó không đúng, cô cảm thấy có người đang mạnh mẽ cắn nuốt da thịt của mình, đau đớn khiến cho cô hơi nhíu mày, sau đó kéo cô ra ngoài từ trong giấc mộng, cô còn chưa kịp mở mắt thì đã cảm thấy có một lực đạo mạnh mẽ xâm nhập vào trong thế giới của mình..
Tôi là người thuê nhà (1). Cơn đau dọc theo tĩnh mạch truyền thẳng vào trong não cô, khiến cả người cô lập tức tỉnh táo lại. Mặc dù không tiếp xúc nhiều với Hàn Kinh Niên, cô cũng không phải cô bé chưa hiểu sự đời, cho nên cô rất nhanh liền hiểu rõ sức nặng trên cơ thể mình là gì. Là Hàn Kinh Niên...anh không phải đã đi rồi hay sao? Chẳng lẽ anh vẫn ở lại? Không phải là anh chỉ trở về lấy tài liệu hay sao? Sự nghi ngờ dâng lên như thủy triều, trong nháy nhấn chìm toàn bộ đầu óc của Hạ Vãn An. Chỉ là không kịp đợi cô nghĩ cho thông suốt, trên eo lại truyền đến một trận đau nhức, một lần nữa cắt đứt suy nghĩ của cô. Anh của ngày hôm nay hoàn toàn khác xa anh của quá khứ...Trước đây, anh rất lạnh lùng, không hay nói chuyện với cô, anh của lúc đó tuy rằng không phải là người thương hoa tiếc ngọc, nhưng ngoại trừ lần đầu tiên, cũng không hề làm cô đau đớn khó chịu, nhưng ngày hôm nay, không biết anh có chuyện gì mà ra tay rất nặng, động tác thô lỗ giống như một con thú...anh thực sự khiến cô đau đớn, so với lần đầu tiên còn đau hơn. Cô nhớ lại lần đầu tiên rồi bật khóc trong đau đớn, sau khi mở miệng nhắc nhở, lực đạo của anh đã giảm đi rất nhiều, về sau Hạ Vãn An đau đến nỗi không chịu đựng được nữa mới run rẩy nói, câu nói giống y hệt lần đầu tiên: “Cái kia...Đau.” Ba từ kia là những từ duy nhất mà bọn họ nói với nhau sau sáu tháng kết hôn. Không hiểu sao, đáy lòng của Hạ Vãn An đột nhiên dâng lên một trận chua xót, cô vốn tưởng sẽ giống như lần đầu tiên, khi cô nói ra điều này anh sẽ dịu dàng hơn một chút, nhưng cô sai rồi, anh không hề dịu dàng mà ngày càng trở nên mạnh bạo hơn, cô cảm thấy anh hình như đang tức giận, đang trừng phạt cô, nhưng cô không hiểu tại sao anh lại tức giận, cô nào có trêu trọc gì anh. Anh không hề có ý định xoa dịu, mà cô cũng không chịu đựng được nữa bắt đầu giãy giụa, đây là đêm đầu tiên cô phản kháng lại kể từ sau khi kết hôn, anh rõ ràng bị choáng váng, và rồi cô lại bị anh đè xuống dưới thân, sức lực của cô làm sao có thể đọ lại với anh, sức lực của nam nữ trời sinh đã khác biệt, khiến cô như một con cá trên thớt đợi làm thịt. Kết thúc lúc nào cô cũng không rõ lắm, cô chỉ biết ngày hôm sau tỉnh lại, cô theo bản năng nhìn sang bên cạnh thì thấy bên cạnh gọn gàng ngăn nắp. Anh lại đi nữa, tối hôm qua sau khi lúc kết thúc, anh không ngủ ở nhà mà đi luôn. Hạ Vãn An nhìn chằm chằm vào nửa giường trống không bên cạnh, sau đó mới ngồi dậy định rời giường. Cô khẽ cử động mới phát hiện cơ thể mình như rã rời, khắp nơi đều vô cùng đau nhức, may mắn hôm nay là chủ nhật, cô không có gì để làm nên tùy tiện ăn chút gì đó để lấp đầy bụng sau đó đi ngủ. Buổi chiều lúc tỉnh dậy, Hạ Vãn An cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều. Vào những ngày cuối tuần, cô thường đi siêu thị để mua thức ăn cho cả một tuần, vì vậy cô sửa sang lại một chút rồi đi ra ngoài. Cô ăn một mình nên không mua nhiều đồ, chỉ tùy tiện mua sắm một chút, lúc sau cũng ôm được hai cái túi lớn về nhà Một người phụ nữ trung niên bước vào thang máy cùng cô, có lẽ thấy rằng cả hai tay cô đều cầm đồ nên nhiệt tình hỏi: “Cô gái, cô sống ở tầng nào?” Hạ Vãn An cảm ơn sau đó nói tầng mình đang ở. Đây là một căn hộ cao cấp, một tầng một nhà ở, rất bảo vệ sự riêng tư, nhưng sau khi nghe thấy số tầng nhà Hạ Vãn An, người phụ nữ trung niên ngạc nhiên nhìn cô sau khi nhìn vào số tầng: “Cô lên tầng 27 à?”
Tôi là người thuê nhà (2). Hạ Vãn An không cảm thấy có gì không ổn, cô mỉm cười đáp lại và nói: “Đúng vậy.” "À, tôi nhớ ra hình như có một người đàn ông ở tầng 27, anh ta rất đẹp trai.” Người phụ nữ trung niên nói, sau đó giải thích với Hạ Vãn An: “... Đừng hiểu lầm, tôi không phải là người hay xen vào chuyện riêng của người khác, tôi đến từ ủy ban khu phố này.” Sau khi giải thích xong, người phụ nữ trung niên tò mò hỏi lại: “Đã lâu rồi tôi không gặp anh ta, cô là bạn gái của anh ta, đến đây để gặp anh ta hả?” Người phụ nữ trung niên ngừng lại sau khi nhìn thấy rau xanh và một số đồ dùng hàng ngày trong tay Hạ Vãn An: “Cô sống trong nhà anh ta, vậy cô chắc là vợ anh ta rồi? Thật tốt quá! Trai tài gái sắc, nhìn rất xứng đôi." Người phụ nữ trung niên nói đúng, theo như pháp luật, cô đúng là vợ hợp pháp của anh... Chỉ là, anh không thích cô lấy danh nghĩa vợ này đi rêu rao khắp nơi, người phụ nữ trung niên này sống cùng một tòa nhà với anh ấy, không thể tránh được đụng chạm, người phụ nữ này có vẻ rất nhiệt tình không sợ người lạ, nếu bà ấy thực sự nói chuyện với anh, cô có thể bị anh hiểu lầm, anh sẽ nghĩ cô ấy đang mang anh đi khắp nơi để lan truyền mối quan hệ của bọn họ. Nghĩ về điều đó, Hạ Vãn An vội vàng lên tiếng ngắt lời người phụ nữ trung niên: “Không, không phải đâu... tôi không phải vợ anh ta.” “Cái gì? Cô không phải vợ anh ta à?” Người phụ nữ trung niên giật mình một cái, dường như đã hiểu điều ra gì đó, lại mở miệng nói: “À, tôi biết rồi, hai người vẫn đang trong thời gian yêu đương, cô gái, hai người đã ở bên nhau bao lâu rồi? Nếu như người bình thường mà nói, có lẽ đã đi lĩnh giấy chứng nhận rồi, thậm chí sớm có con, sớm khôi phục...” “Không, không phải.” Hạ Vãn An nhanh chóng lên tiếng lần nữa, cô sợ người phụ nữ trung niên sẽ tiếp tục hiểu nhầm, không đợi bà ấy kịp lên tiếng nói chuyện, cô nhanh chóng nói: “Tôi không bạn gái của anh ta, tôi cũng không có bất kỳ quan hệ gì với anh ta, tôi ... tôi chỉ sống trong nhà anh ta, chính là, là...” Hạ Vãn An cảm thấy lời giải thích này thậm chí còn xấu hổ hơn, cô ấp úng, sau đó tìm một từ ngữ hợp lý hơn: “Tôi chỉ là người thuê nhà của anh ta.” Người phụ nữ trung niên chợt bừng tỉnh: "Ồ,người đàn ông kia cho người khác thuê phòng... Thảo nào mà hai năm qua tôi không gặp anh ta, hai năm trước, mỗi buổi sáng tôi đều xuống dưới lầu đưa con đi học, lúc nào cũng nhìn thấy anh ta đi làm.” “Nhưng mà, người đàn ông đó nhìn rất giàu có, tại sao đang yên đàn lành anh ta lại cho người khác thuê một ngôi nhà tốt như vậy? Nói đi cũng phải nói lại, tiền thuê nhà ở đây rất đắt? Cô gái, công việc của cô hẳn là rất tốt ... Cô đã có bạn trai chưa? Như vậy đi, để tôi để ý giúp cô.” Thang máy dừng lại ở tầng nơi người phụ nữ trung niên đang ở, cửa thang máy mở ra, bà ấy vừa đi vừa nói chuyện với Hạ Vãn An. “Cô gái, cô yên tâm, tôi mà gặp được người tốt, tôi nhất định sẽ để ý giúp cô.” Hạ Vãn An không từ chối cũng chẳng đồng ý, chỉ giữ nụ cười trên khuôn mặt và nói câu “Tạm biệt” với người phụ nữ trung niên. Sau khi cánh cửa thang máy đóng lại, chỉ còn một mình Hạ Vãn An ở trong đó, nụ cười trên khuôn mặt Hạ Vãn An dần dần biến mất. Người phụ nữ trung niên kia nói đúng, không có gì lạ khi hai năm qua bà ấy không hề thấy anh... Hai năm qua, không phải vì cô cưới anh rồi chuyển về đây sống, anh mới hiếm khi quay lại đây sao?
Anh khinh thường tình cảm của cô(1). Lúc về đến nhà, trời đã gần tối, Hạ Vãn An đích thân xuống bếp nấu ba món ăn và một món canh. Thật ra cô không ăn hết nhiều như vậy, nhưng nếu có thời gian nấu ăn, cô sẽ luôn nấu phần dành cho hai người. Đúng, không sai, bữa ăn dành cho hai người, một phần là dành cho anh, ngay cả khi cô biết rằng anh sẽ không về nhà ăn tối cùng cô, nhưng cô vẫn luôn cố chấp làm. Bởi vì chỉ khi ở nhà và chỉ khi cô đơn, cô mới dám làm điều gì đó liên quan đến anh. Sau khi chuẩn bị bữa ăn, Hạ Vãn An đặt hai bộ bát đũa lên bàn, sau khi múc đầyy canh vào bát đối diện, cô sẽ cầm đũa lên rồi nói một câu: “Chúng ta ăn cơm thôi.” Đáp lại cô vẫn là sự im lặng như mọi khi. Lần này cô không động đũa như thường lệ nữa mà nhìn chằm chằm vào chiếc ghế trống trong phòng một lúc, như thể anh thực sự đang ngồi đối diện, sau đó khẽ nói một câu: “Kinh Niên.” Có trời mới biết, hai từ này cô đã thầm gọi rất nhiều lần. Cô nghĩ rằng, anh sẽ không bao giờ nhìn thấy lúc cô yêu anh, bởi vì cô chỉ dám yêu anh khi anh không có bên cạnh. Sau khi những lời này, Hạ Vãn An không dám nhìn về phía đối diện, cô cúi đầu xuống bắt đầu uống canh. Sau khi uống được một chút, cổ họng cô đột nhiên nghẹn lại, sau đó cô mới bất giác phát hiện ra, khóe mắt của mình đang ướt. Cô rõ ràng rất thích anh, nhưng luôn phải giả vờ cho mọi người trên khắp thế giới thấy anh và cô không hề có quan hệ gì với nhau. Cô không muốn nói với anh rằng cô thích anh, nhưng so với việc không có được tình yêu của anh, cô càng sợ mất anh. Cô đã tận mắt chứng kiến ​​cách anh từ chối lời tỏ tình của một người phụ nữ, anh tuyệt tình và thờ ơ đến nỗi anh không cho đối phương bất kỳ con đường rút lui nào, vì vậy cô cẩn thận khóa chặt phần tình yêu này vào trong lòng, duy trì dáng vẻ không để ý đến anh, vì cô biết anh coi thường tình cảm của cô, tất cả những gì anh muốn là một cuộc hôn nhân không có bất kỳ vướng mắc, cô không biết và tự hỏi tại sao anh lại muốn một cuộc hôn nhân vô nghĩa như vậy. ... Vào thứ hai, Hạ Vãn An đi làm như bình thường. Cô làm việc trong doanh nghiệp của Hàn thị sau khi kết hôn với Hàn Kinh Niên được một năm, cô có thể vào đây làm việc không liên quan gì đến Hàn Kinh Niên, mà là do chị dâu của anh, cũng chính là mẹ của Hàn Tri Cẩn, Lục Yên Quy. Hàn Kinh Niên có hai anh trai, anh cả Hàn Kinh Văn lớn hơn anh ấy gần ba mươi tuổi, anh thứ hai Hàn Kinh Luân lớn hơn anh mười tám tuổi, trước khi Hàn Kinh Niên ra đời, anh cả Hàn Kinh Văn đã kết hôn, lúc anh được ba tuổi, anh cả bị tai nạn dẫn đến tử vong, để lại chị dâu đang mang thai, mẹ của anh sức khỏe không tốt và vì quá đau buồn nên năm thứ hai đã chết vì bệnh tật, may mắn thay, bà nội của Hàn Kinh Niên sống thọ, bà thay mẹ anh nuôi anh lớn . Nhắc tới cũng rất là kỳ quái, Hàn gia có rất nhiều người đàn ông, nhưng đều sống không thọ, cha của Hàn Kinh Niên đột ngột qua đời lúc hơn sáu mươi tuổi, anh hai của anh, Hàn kinh Luân qua đời ngay sau sinh nhật thứ ba mươi của mình, ba anh em họ chỉ còn một mình Hàn Kinh Niên, lúc anh mười hai tuổi thì Hàn Tri Cẩn mới chín tuổi. Do đó ba nội và Lục Yên Quy tiếp quản doanh nghiệp Hàn thị, ba năm trước, Hàn Kinh Niên từ nước ngoài trở về, sau khi vào doanh nghiệp Hàn Thị, bà nội anh chỉ đảm nhiệm vị trí CEO, chủ yếu là để anh tiếp quản một mình
Anh khinh thường tình cảm của cô(2). Mặc dù Hạ Vãn An và Hàn Kinh Niên ở cùng một công ty, nhưng họ ở phòng ban và tầng khác nhau, vì vậy họ chưa bao giờ gặp nhau. Doanh nghiệp Hàn Thị là một công ty trang sức, nó là một thương hiệu nổi tiếng và lâu đời của cả nước, trùng hợp khi xưa Hạ Vãn An học thiết kế trang sức, không phải vì Hàn Kinh Niên, mà là vì cô thật sự yêu thích nó. Công việc vẫn bận rộn như cũ, cho đến khi Hạ Vãn An hoàn thành xong công việc đã là ba giờ chiều, cô quên ăn trưa và gọi cơm ở bên ngoài, tuần trước cô muốn đến kho tìm kiếm một số món đồ, nhưng vì lúc đó công việc sắp kết thúc, nhà kho đã khóa cửa nên không thể đi được, nhân dịp này cô tiện thể đi luôn. Hầu hết những thứ chất đống trong nhà kho đã bị loại bỏ, cô lục lọi trong đó một lúc, cuối cùng cũng tìm thấy đồ bản thân cần tìm trên ngăn tủ đầu tiên. Hạ Vãn An đi giày cao gót, miễn cưỡng lắm mới chạm vào cái hộp, cô giơ tay lên một lúc lâu, cuối cùng cũng rút được chiếc hộp ra. Cô cầm nó trong tay, sau khi mở hộp ra và kiểm tra đồ vật bên trong, cô không để ý đến cái tủ phía sau lưng đã bị hỏng, vừa mới bị cô ấy chạm một cái đã lung lay muốn đổ, cô cầm chiếc hộp chuẩn bị rời đi, nhưng chưa kịp nhấc chân lên, chiếc tủ đột nhiên đổ xuống đè vào lưng cô khiến cô nằm bất tỉnh trên mặt đất. Cô vì đau nên mới tỉnh lại, cô mở mắt ra và thấy một căn phòng màu trắng. Hạ Vãn An không biết mình đang ở đâu, cô cau mày nhìn xung quanh một vòng rồi mới nhận ra rằng mình đang ở trong bệnh viện, sau đó nhớ lại những gì đã xảy ra trước khi hôn mê. Là ai đã đưa cô đến bệnh viện? Còn nữa, đồ của cô ở đâu? Với suy nghĩ này, Hạ Vãn An khẽ di chuyển, phía sau lưng cô bắt đầu cảm thấy đau đớn. Cô hít một hơi khí lạnh, một giây sau cánh cửa được mở ra, một người y tá bước vào phòng. Hạ Vãn An vội vàng hỏi: “Cái đó, ai đưa tôi đến đây vậy?” “Là một người đàn ông trung niên đã gọi xe cứu thương.” Hạ Vãn An thầm nghĩ, có lẽ người mà y tá nhắc đến chính là người trông kho. Cô không hỏi thêm gì nữa. Y tá đo huyết áp cho cô và nói: “Cô vẫn phải ở bệnh viện quan sát một thời gian, vì vậy cô nên gọi điện thoại cho người thân để bọn họ đến bệnh viện chăm sóc cô” Hạ Vãn An ừ một tiếng, đợi cho đến khi y tá rời đi mới cầm lấy điện thoại. Cô không gọi cho bố mẹ mình, vì cô sợ rằng bố mẹ cô sẽ làm phiền Hàn Kinh Niên, sau khi suy nghĩ một chút cô liền gọi cho Tống Hữu Mạn, hơn nữa còn liên tục dặn dò cô ấy phải giữ bí mật Sau khi cúp điện thoại, cô nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại di động một lúc rồi mới gọi cho trợ lý của Hàn Kinh Niên. Nếu cô không về nhà, Hàn Kinh Niên có thể không quan tâm, nhưng có một lần cô không về nhà, mẹ cô không tìm thấy cô, sau đó bà gọi điện thoại cho anh, cô sợ bị mẹ cô tra hỏi chuyện của bọn họ ,về sau có chuyện gì, cô sẽ nói cho anh...thật ra mà nói là gọi cho trợ lý của anh...đúng vậy, trong những năm gần đây, ngay cả khi chủ động gọi cho anh, cô cũng chỉ dám gọi cho trợ lý của anh. Một lát sau điện thoại mới kết nối được: “Alo?” PS: Đoán xem ai là người trả lời điện thoại? Diệp Phi Dạ: Phỏng vấn một chút, bạn học Hàn Kinh Niên, bạn có thích Vãn An không? Hàn Kinh Niên: Đoán xem? Diệp Phi Dạ: Quên đi, coi như tôi chưa hỏi gì.
Cô ấy thường xuyên gọi điện thoại cho anh sao?(1) Điện Thoại nhanh chóng được kết nối, một giọng nói vang lên: “Alo?” Giọng nói kia rất êm tai cũng rất quen thuộc ...khiến cho Hạ Vãn An muốn mở miệng mà không thể nói thành lời. Người ở phía bên kia của điện thoại đợi một lúc, không thấy ai nói chuyện, anh ta sốt ruột nói: “Alo?” Âm thanh phát ra một lần nữa khiến Hạ Vãn An chắn rằng cô không phải bị ảo giác, người trả lời điện thoại thực sự là anh ấy...Hàn Kinh Niên. Bởi vì ngữ điệu của anh tốt lắm, cô sợ cô không lên tiếng, anh sẽ trực tiếp cúp điện thoại, Hạ Vãn An vội vàng nói: “Là em.” Điện thoại im lặng một lúc, sau đó truyền đến một từ duy nhất “Ừ”. Ừ? Điều này có nghĩa là anh ... không nhận ra giọng nói của cô? Hạ Vãn An siết chặt điện thoại, mấp máy môi rồi nói: “Hạ Vãn An.” Anh “À” lên một tiếng sau đó không nói gì nữa. Anh và cô rất ít khi nói chuyện với nhau, lời nói hiện giờ của anh ấy rất xa cách, khiến Hạ Vãn An có chút nghẹn lời, một lúc sau, cô mới mở miệng: “Em gọi điện thoại là muốn nói cho trợ lý anh một tiếng, hai ngày nay em không về nhà...em...” Hạ Vãn An ngập ngừng một chút, cô không nói cho anh biết chuyện mình bị thương: “... Em, em tạm thời phải đi công tác hai ngày, em sợ nếu có bất cứ điều gì sảy ra, bố mẹ em lại gọi cho anh, anh không trả lời họ như nào. " Hạ Vãn An nói rất nhiều, khi cô dừng lại, ba giây sau, Hàn Kinh Niên ở phía bên kia của điện thoại mới nói: "Tôi hiểu rồi." Sau đó anh không nói thêm gì nữa. Cô có nên ... cúp máy không? Hạ Vãn An do dự hai giây, còn chưa kịp mở miệng, cô lại nghe thấy giọng nói anh, giọng điệu vẫn không có nhiều cảm xúc: “Còn gì nữa không?” “Không có.” Hạ Vãn An bị sốc bởi giọng nói của anh, vết thương đằng sau lưng khiến giọng của cô run lên vì đau đớn: “Không còn.” Cô cố nén đau, cố gắng giữ bình tĩnh và nói hết câu: “... Em, em cúp đây, tạm biệt anh.” Nói xong, cô muốn lấy điện thoại ra khỏi tai. Nhưng cô chưa kịp hành động, đã nghe thấy anh nói: “Đợi chút.” Hạ Vãn An thu lại động tác nhưng không lên tiếng. Cô đợi một lúc, điện thoại vẫn luôn im lặng, cô khẽ hỏi: "Có chuyện gì vậy?” “Không có gì.”Anh nói xong ba từ rồi cúp điện thoại. Nghe thấy tiếng tút tút tút trong điện thoại, Hạ Vãn An sững sờ một lát rồi mới bỏ điện thoại di động xuống. ... Doanh nghiệp của Hàn thị. Do trợ lý có việc ra ngoài, điện thoại trên bàn lại kêu liên tục nên Hàn Kinh Niên mới thuận tay nhấc máy. Lúc trợ lý quay lại cũng đúng lúc Hàn Kinh Niên cúp máy, anh ta liếc nhìn tên người gọi trên điện thoại, vô tình hỏi một câu: “Là phu nhân gọi sao? Cô ấy đi chơi hay đi công tác vậy?" Hàn Kinh Niên không trả lời, anh chằm chằm vào màn hình máy tính tìm thông tin mình muốn, sau khi tìm thấy, anh đứng dậy rồi đi về phòng làm việc, lúc bước được hai bước, anh đột nhiên nhớ ra điều gì đó, quay lại nhìn trợ lý rồi hỏi: “Cô ấy thường xuyên gọi điện thoại cho anh sao?”
Cô ấy thường xuyên gọi điện thoại cho anh sao?(2) “Không có, phu nhân rất ít khi gọi điện cho tôi, khi hai người mới kết hôn, cô ấy gọi cho anh một lần, anh nói cô ấy có chuyện gì thì trực tiếp gọi cho tôi, sau đó cô ấy thường gọi hỏi anh có thời gian không, sau khi thấy nghe anh nói không rảnh, cô ấy không nói gì liền cúp máy, về sau cũng hiếm khi gọi lại, trong hai năm nay, cô ấy có gọi bảy tám cuộc, mỗi lần đều giống nhau, lúc thì đi công tác không về, lúc thì đi du lịch không về.” "Nhưng mà mỗi lần phu nhân gọi đều sẽ nói một câu, nhưng tôi không hiểu ý phu nhân lắm , cô ấy nói nếu như anh cần biết, thì tôi hãy nói cho anh biết, còn nếu như anh không cần biết, tôi không cần phải nói cho anh, nhưng mà trong hai năm qua, mỗi khi phu nhân đi công tác, anh đều bận rộn với công việc, cũng không muốn về nhà, vì vậy tôi mới không nói cho anh biết.” Sau khi nói xong, anh ta liếc nhìn Hàn Kinh Niên và thấy anh đang đứng yên tại chỗ, không nói chuyện cũng không có dấu hiệu muốn dời đi. Vẻ mặt của anh không khác nhiều so với lúc bình thường, nhưng trợ lý luôn cảm thấy ông chủ mình lúc này khác với thời gian bình thường, nhưng anh ta không thể tìm ra điều gì khác biệt. Trợ lý suy nghĩ một lát đại khái đã hiểu ra: “Vậy, Hàn tổng , nếu về sau phu nhân gọi điện thoại, tôi... có nên báo với anh một tiếng không?” Hàn Kinh Niên không nói gì. Trợ lý hỏi lại: “Hàn tổng?” Hàn Kinh Niên hoàn hồn, anh nhấc chân đi về phía phòng làm việc. Câu hỏi của anh ta , Hàn Kinh Niên vẫn chưa đưa ra câu trả lời ... trợ lý đuổi theo: “Hàn tổng, việc tôi vừa nói với anh, anh có chỉ thị gì không?” Hàn Kinh Niên tăng tốc. Trợ lý đuổi theo càng nhanh hơn: “Hàn tổng, về sau nếu phu nhân gọi điện thoại, tôi có nên báo với anh một tiếng không?" Hàn Kinh Niên đi đến cửa văn phòng, liếc mắt nhìn trợ lý: “Anh thấy sao?” Không đợi trợ lý lên tiếng, anh đẩy cửa bước vào văn phòng rồi đóng của ngay trước mặt của trợ lý. Nhìn vào cánh cửa đóng kín trước mặt, trợ lý gãi gãi đầu. Anh thấy sao? Làm sao mà anh ta biết được chứ! Lúc trước phu nhân đến tìm ông chủ nói nguyện ý kết hôn với anh, nhưng Hàn Kinh Niên đã từ chối, sau đó, anh ta không biết luật sư Trần đã gửi tài liệu gì, ông chủ bắt đầu đồng ý, sau đó đám cưới, váy cưới, nhẫn cưới cũng không có chuẩn bị liền cùng phu nhân lĩnh giấy chứng nhận, ngày nhận được giấy chứng nhận, là anh ta thay ông chủ cùng phu nhân đến cục dân chính. Anh ta nghĩ, với tư cách là trợ lý lại được đi nhận giấy chứng nhận kết hôn cho sếp, anh ta hẳn người đầu tiên đi? Sau khi kết hôn, ông chủ hiếm khi về nhà, anh ta ở cùng với ông chủ lâu như vậy cũng không thấy anh ấy nhắc đến vợ mình...vì vậy anh ta khẳng định, ông chủ chắc chắn không thích phu nhân, anh ta cũng rất tò mò, nếu ông chủ không thích vợ, tại sao lại kết hôn với cô ấy? Anh ta không dám thắc mắc, có lẽ ông chủ có người trong lòng, nhưng mấy năm nay, anh ta quan sát ông chủ rất lâu, cũng không thấy anh đề cập đến người phụ nữ nào khác, thậm chí trong sổ danh bạ của anh ấy, phái nữ có thể đếm trên đầu ngón tay. Nếu không phải vì vẻ ngoài phong độ nhẹ nhàng của anh ta, người đã ở bên ông chủ quá lâu, cũng không bị ông chủ nhúng chàm, thì anh ta nghi ngờ rằng ông chủ của mình thực sự giống như giang hồ đồn thổi, chỉ thích đàn ông mà không thich phụ nữ.
⬅ Trước Tiếp ➡