Chương 27
Mộc Thần.
Lâm Mộc Thần vừa đúng lúc bước ra khỏi văn phòng luật sư, Ôn Nhiễm lái xe đến đón cô bạn.
Gương mặt Ôn Nhiễm không có biểu cảm gì, quá mức bình tĩnh.
Lâm Mộc Thần liếc nhìn cô một cái, bảo cô dừng xe ở cửa hàng tiện lợi, xuống xe mua nửa thùng bia và đồ ăn vặt.
Đến ký túc xá của cơ sở nghiên cứu, Lâm Mộc Thần khui bia “Uống đi, một chén say giải ngàn sầụ” Rồi cô ấy chợt nhớ ra điều gì, lấy lon bia trước mặt Ôn Nhiễm đi “Quên mất, cậu bị dị ứng cồn.
Đáng thương thật, ngay cả đồ để giải sầu cũng không có.” Một chén say giải ngàn sầu, nhưng sau khi tỉnh rượu thì sao?
Ôn Nhiễm cười một cách cay chát, xé gói đồ ăn vặt đặt vào đĩa “Cậu uống đi, tớ uống nước ngọt bầu bạn với cậụ” Gần đây Lâm Mộc Thần cũng không mấy suôn sẻ.
Liên tiếp thua kiện hai vụ, người ủy thác còn đến văn phòng luật sư gây rối, thật sự rất phiền.
Cô ấy tu ừng ực rượu, tửu lượng không tốt, nhưng nghĩ “một chén say giải ngàn sầu” mà, cứ rót cứ rót rồi tự mình chuốc say.
Cô ấy bắt đầu từ việc than thở về người ủy thác vô lý, rồi chuyển sang mắng Chu Duật Hoành.
“Nhiễm Nhiễm, tớ biết cậu thích tên Chu cặn bã đó, nhưng tớ thực sự thấy không đáng cho cậụ Lâu như vậy rồi, dù có nuôi một con chó cũng nảy sinh tình cảm...
À, tớ đang mắng Chu tra nam là chó đó, không phải mắng cậu đâu nhé.” “Giống cái loại chó đó, chẳng qua là có chút nhan sắc và hai đồng tiền dơ bẩn.
Có gì đáng quý đâu, còn chơi cái trò “trai hư quyến rũ” nữa chứ, khinh Có giàu đến mấy tớ cũng khinh thường anh ta ” Ôn Nhiễm nhìn ánh đèn ngoài cửa sổ, không nói gì.
Lâm Mộc Thần nấc cụt “Cũng chỉ vì cậu thích anh ta, luyến tiếc thôi.
Chứ không thì cậu ly hôn thẳng đi, moi của anh ta vài chục triệu, à không, vài trăm triệu phí chia tay, một mình sống chẳng phải tiêu sái tự tại hơn sao...
Ấy, sao cậu lại khóc.” Lâm Mộc Thần tỉnh rượu được vài phần, luống cuống tìm khăn giấy “Thôi, tớ không mắng tên tra nam chết tiệt đó nữa, cậu đừng buồn.” Ôn Nhiễm không hề hay biết mình đang khóc.
Cô giơ tay lau mặt mới thấy một mảng lạnh lẽo.
Nước mắt đột nhiên không thể ngừng lại được.
Cô dựa vào vai Lâm Mộc Thần, hít mũi và khóc thành tiếng.
“Thần Thần...
Tớ hận quá.” Lâm Mộc Thần lau nước mắt cho cô, thở dài “Hận đi, tên tra nam chết tiệt đó đáng ghét thật.” Ôn Nhiễm lắc đầu, cổ họng như bị một cục bông ẩm ướt chặn lại, khiến giọng cô khàn đi “Tớ hận chính mình...
Hận tớ rõ ràng đã thấy rõ, lại vẫn mê muội không tỉnh ngộ.” Lòng Lâm Mộc Thần như bị người ta xoa mạnh một cái, chua xót đến mức cô cũng muốn khóc.
Đúng vậy, cảm giác thấy rõ mà vẫn còn yêu mới là cảm giác ngột ngạt nhất.
Người ta nói “người thông minh không bước vào bể tình”.
Lý lẽ ai cũng hiểu, nhưng vẫn có người nối gót nhau nhảy vào con sông độc ấy.
Con người không phải máy móc, tình cảm không thể kiểm soát.
Thế giới này, căn bản không có người thông minh tuyệt đối.
Sáng hôm sau, Ôn Nhiễm tỉnh dậy, cô phải chườm đá nửa tiếng vào mắt mới dám ra khỏi phòng.
Cô đến phòng nghiên cứu chậm hơn bình thường một chút.
Buổi sáng đàn chị không đến, buổi chiều mới tới, mang theo một túi lớn đồ ăn vặt cho Ôn Nhiễm.
“Tiểu Nhiễm, cảm ơn em.” “Cảm ơn em làm gì?” “Chị biết em đã giúp