⬅ Trước Tiếp ➡

Kết quả là thật sự có việc, anh có chút không vui “Ừm.” “Trả luận văn lại cho tác giả gốc.” Ôn Nhiễm nói.
Giang Hi Dao không ngờ Ôn Nhiễm hùng hổ đến đây lại là để nói chuyện luận văn “À...
Luận văn à.
Không cần trả lại đâu, chúng tôi đã nói chuyện ổn thỏa rồi.” Ôn Nhiễm lướt qua Chu Duật Hoành nhìn cô, lạnh lùng nói “Nói chuyện ổn thỏa sao?
Các người đã qua sự đồng ý của tác giả gốc chưa?” Giang Hi Dao bĩu môi “Một bài luận văn thôi, cô làm gì mà hung dữ thế...” Ôn Nhiễm “Cô im miệng đi ” Giang Hi Dao có lẽ thực sự là búp bê sứ.
Vẻ mặt cô ta dường như muốn vỡ vụn, nước mắt lập tức trào lên khóe mắt.
Giữa hai lông mày Chu Duật Hoành hằn lên nếp nhăn.
Anh cúi người che chắn tầm mắt của Ôn Nhiễm “Ôn Nhiễm, luận văn là do nhà trường sắp xếp, anh không rõ tình hình cụ thể.
Nếu tác giả gốc có ý kiến thì bảo cô ấy liên hệ với anh.” “Các người có nhu cầu, sao nhà trường lại không sắp xếp?” Lửa giận trong ngực Ôn Nhiễm cuộn trào, cô cố nén xuống “Chu Duật Hoành, anh thương tâm can nhỏ bé của anh thì tôi không có ý kiến, nhưng các người không thể cướp đoạt thành quả của người khác.
Tôi chỉ có một yêu cầu, trả luận văn lại cho tác giả gốc.” Chu Duật Hoành bình tĩnh nhìn chằm chằm cô, không nhìn ra bất kỳ cảm xúc nào trong đồng tử đen thẳm.
Một lát sau, anh vươn tay cầm điện thoại.
Ôn Nhiễm đè tay anh lại “Không cần liên hệ đến nhà trường, cũng đừng nghĩ đến chuyện dùng tiền quyền để áp chế người khác.” Cô nhìn vào mắt người đàn ông, đôi mắt đó đã quấn quýt nhìn cô trong vô số đêm.
Giờ đây, chúng lại xa lạ đến nhường này.
Cảm giác cay đắng trong lòng cuộn sóng dữ dội, gần như muốn nhấn chìm cả người “Chu Duật Hoành, tôi cũng tham gia luận văn đó, bó tương đương là của tôi.
Tôi hỏi anh bây giờ, luận văn đó rốt cuộc là cho Giang Hi Dao hay trả lại cho tôi?
Anh chọn một người.” Mọi người nín thở tập trung.
Bây giờ không phải là xem kịch nữa, mà là xảy ra chuyện thật.
Lúc này Giang Hi Dao bật khóc, tiếng khóc không lớn, chỉ là những tiếng nức nở tủi thân.
Cận Mục rút khăn giấy đưa cho Giang Hi Dao, đứng ra hòa giải “Thôi nào, chỉ là một bài luận văn thôi, mọi người bớt giận.” Không chỉ là một bài luận văn.
Không chỉ là một bài luận văn.
Ôn Nhiễm không chớp mắt nhìn chằm chằm Chu Duật Hoành, ngoan cường đòi một câu trả lời.
Tiếng nức nở trong phòng VIP im lặng càng lúc càng rõ ràng.
Chu Duật Hoành bỗng chốc buông lỏng sợi dây căng thẳng kia, dời tầm mắt “Luận văn đã được công bố, không thay đổi được nữa.
Anh sẽ làm tốt việc bồi thường tiếp theo.” Ôn Nhiễm cười, nụ cười tái nhợt.
Được, cô đã hiểụ Cô đứng dậy, quay lưng đi thẳng không hề ngoảnh lại.
Phó Tắc Án, người nãy giờ không lên tiếng, có chút cáu kỉnh “Động vào luận văn của người khác đã là sai rồi.
Khóc, khóc cái gì mà khóc.” Chu Duật Hoành nhìn chằm chằm cánh cửa đã sớm không còn bóng người, cặp lông mày nhíu chặt vẫn không giãn ra “Phó Tắc Án, được lắm ” “Không ăn nữa, các cậu ăn đi ” Phó Tắc Án đẩy ghế đứng dậy rồi bỏ đi.
Chu Duật Hoành không gọi Phó Tắc Án lại, cũng không thèm liếc nhìn Giang Hi Dao thêm một cái.
Phó Tắc Án đuổi theo ra ngoài, lúc đó Ôn Nhiễm đã rời khỏi Lầu Duyệt Hiên.
Ôn Nhiễm gọi điện cho Lâm


⬅ Trước Tiếp ➡