Cố Kiều ngẩn người nhìn về phía Tần Dược.
Đây là lần đầu tiên Tần Dược làm chuyện xấu nên vô cùng mất tự nhiên mà ho khụ khụ, lúc anh đang định giải thích như vậy mới không bị đám người làm tách ra thì hai mắt của Cố Kiều bỗng nhiên sáng lên nhìn về phía trước “Nồi kìa Tần Dược, mau lên Chúng ta nhất định phải tranh được nó ”
Muốn nấu được một món ăn ngon thì không thể nào thiếu một cái nồi tốt được. Cô nhất định phải giành được cái nồi này
Cũng may Tần Dược thực sự rất đáng tin cậy, thân hình cao lớn dẫn theo Cố Kiều tới trước quầy hàng một cách rất nhanh chóng, sau đó anh trả tiền, lấy phiếu, thuận lợi mua được cái nồi kia. Không chỉ có nồi mà dọc theo suốt đường đi, chỉ cần là thứ mà Cố Kiều muốn mua thì Tần Dược đều mua được một cách rất nhẹ nhàng.
Nhìn bao lớn bao nhỏ trên người Tần Dược, Cố Kiều nghĩ ngợi một chút rồi nói “Không còn gì cần phải mua nữa, chúng ta có thể đi được rồi.”
“Không vội, vẫn còn thiếu một thứ nữa.” Tần Dược lại nắm tay cô đi lên tầng ba.
Những thứ được bán ở tầng ba chính là những món hàng xa hoa, nơi này tương đối ít người hơn so với tầng dưới. Cố Kiều vừa định hỏi anh dẫn cô tới nơi này làm gì thì nhìn thấy Tần Dược bảo người bán hàng lấy ra một cái đồng hồ đưa cho cô rồi hỏi “Em có thích không?”
Ở thời buổi này thì đồng hồ chính là một loại hàng hoá cao cấp. Hơn nữa, cái đồng hồ do Tần Dược chọn này còn là một loại hàng xa hoa do Hải Thị sản xuất ra, giá không thấp hơn bao nhiêu so với hàng nhập khẩu từ ngoại quốc, tốn hai trăm ba mươi đồng.
Cố Kiều liên tục lắc đầu “Không cần đâu, em không cần dùng đến cái này.”
Tần Dược kiên trì nói “Ba loại đồ cao cấp khi kết hôn đều phải chuẩn bị đầy đủ, đây là do bà nội dặn anh mua đấy.”
Xe đạp và máy may thì Tần Dược đã nhờ người khác mua hộ rồi, thế nhưng những thứ này không dễ mua đến như vậy, mặc dù đã có phiếu nhưng cũng vẫn phải chờ một thời gian. Tuy rằng ở tỉnh thành có chỗ để mua nhưng lại không có cách để chờ đồ về đây luôn được, cho nên vẫn phải chờ thêm một thời gian nữa.
“Đúng rồi đấy đồng chí, chồng cô thương cô như vậy thì cô còn từ chối làm gì nữa ” Người bán hàng hâm mộ không chịu được, cô gái này thực sự hạnh phúc quá đi mất
Tần Dược đã nói đến cả Tần lão thái thái nên Cố Kiều cũng chỉ có thể gật đầụ
Người bán hàng vừa định đeo lên tay cho cô thì Tần Dược đã cầm lấy đồng hồ. Anh nhẹ nhàng đeo đồng hồ lên trên cổ tay Cố Kiềụ
Chiếc đồng hồ này có màu bạc còn mặt đồng hồ thì mang màu xanh lục đậm, kim đồng hồ nhỏ tinh xảo đang chậm rãi chuyển động, được đeo lên cổ tay trắng nõn của Cố Kiều khiến nó trông càng đẹp hơn.
“Cảm ơn anh, em thực sự rất thích.” Cố Kiều cười nói, trong lòng lại nghĩ thầm chẳng lẽ là do mình suy nghĩ quá nhiềụ Tại sao cô lại có cảm giác khi Tần Dược giúp mình đeo đồng hồ lên thì mặt mày anh lại trịnh trọng tựa như chú rể đang trao nhẫn cưới cho cô dâu trong hôn lễ ở đời sau thế nhỉ?
“Đi thôi nào.” Còn không đợi Cố Kiều nghĩ ra nguyên nhân thì Tần Dược đã một lần nữa nắm lấy tay cô rời đi.
Hai người rời đi rất nhanh nên không nghe thấy ở đằng sau có một cô gái đang oán giận “Anh nhìn chồng nhà người ta đi, xem người ta tri kỷ như thế nào. Vừa dắt tay vợ rồi lại mua đồng hồ cho, đã vậy còn xách hết đồ đạc vừa mới mua vì sợ vợ mình mệt mỏi nữa. Anh mua cho em một bình kem dưỡng da thôi mà cũng sợ mẹ anh tức giận, rốt cuộc thì trong lòng anh có còn yêu em nữa không thế?”