⬅ Trước Tiếp ➡
Sau khi Tần Dược cất kỹ tiền thì mở cửa toa tàu ra. Một lát sau, bác gái vừa mới cơm nước xong đã trở về, mặt mày hớn hở nói “Đồng chí nhỏ à, tay nghề này của cháu tốt thật đấy, bạn già nhà bác ăn thêm được tận mấy cái bánh bao đấy.”
Bác gái thật sự rất vui mừng. Từ lúc bắt đầu lên xe lửa thì bạn già nhà bà cái gì cũng đều ăn không vào, nước cũng không muốn uống khiến bà lo lắng muốn chết. Măng ngâm mà Cố Kiều cho thì không giống như vậy, bạn già vừa ăn một miếng thì đã thấy thèm ăn, còn ăn thêm không ít các món khác nữa.
Bác gái rất vui vẻ, lấy một túi ớt khô ra từ trong túi “Chỗ ớt khô này là do bác tự tay làm đấy, vừa thơm lại vừa cay. Tay nghề của cháu tốt, nếu lấy ớt này để nấu ăn thì nhất định sẽ rất ngon cho mà xem.”
Nói xong, không đợi Cố Kiều từ chối thì bác gái đã nhét túi ớt khô vào tay cô.
Cố Kiều chỉ có thể cười cười nhận lấy rồi cầm một ít măng ngâm đưa cho bác gái. Cô mang theo không ít măng ngâm, dù có cho bác gái thêm một ít nữa, chờ tới lúc đến tỉnh Nam thì cũng vẫn còn dư lại một hộp.
Bọn họ khởi hành từ sáng sớm. Lúc mặt trời dần dần mọc lên từ phía đông, Cố Kiều đi theo Tần Dược ra khỏi ga tàu hỏa.
Rời khỏi nhà ga chen chúc, không khí trong lành lập tức tràn vào khoang mũi. Nhìn tỉnh Nam náo nhiệt trước mặt, Cố Kiều hít một hơi thật sâụ
Cuối cùng thì cuộc sống theo quân của cô cũng sắp bắt đầu rồi.
Quân đội nơi Tần Dược làm việc cũng không phải ở tỉnh Nam mà nằm trên một hòn đảo cách tỉnh thành khá xa. Vì không có xe qua bên kia đảo nên Cố Kiều và Tần Dược chỉ có thể chờ những người khác tới đón hai người họ.
Tần Dược dẫn Cố Kiều đi tới một cửa hàng để gửi đồ đạc trước. Sau khi đã sắp xếp gọn gàng hết mọi hành lý thì anh nghiêng đầu hỏi Cố Kiều “Chúng ta ghé qua cửa hàng bách hóa hay đi tới tiệm cơm trước đây?”
Hai mắt Cố Kiều sáng ngời, không chút do dự trả lởi “Tới cửa hàng bách hóa trước ”
Cô đã tò mò về những khu buôn bán của niên đại này từ rất lâu rồi, hơn nữa cuộc sống của nguyên chủ ở nhà họ Cố cũng khó khăn nên những đồ đạc mà cô có thể mang tới đây cũng rất ít. Bây giờ nếu cô muốn tới sống ở trên đảo thì đồ đạc cần phải chuẩn bị sẽ khá nhiềụ
Thời buổi này thì hàng hóa đều là những thứ đồ vô cùng khan hiếm, đặc biệt là cửa hàng bách hóa. Ở đó quả thật phải nói là biển người tấp nập, tất cả mọi người đều cầm tiền và phiếu đi để mua hàng.
Quả thực không phải mua hàng mà chính là tranh đoạt hàng hoá.
Nhưng Cố Kiều, người đã trải qua rất nhiều lần tranh mua hàng điên cuồng ở thời hiện đại căn bản không sợ cái này
Cô hít một hơi thật sâu, vén tay áo lên “Tần Dược, đợi lát nữa anh nhớ đi theo sau em nhé, em cướp được hàng thì anh nhớ nhanh chóng trả tiền, anh nhớ đừng đi lạc đấy nhé.”
Sống hơn hai mươi năm, đây là lần đầu tiên Tần phó đoàn trưởng được dặn dò là đừng đi lạc “……”
Cố Kiều vừa mới chuẩn bị đi về phía trước thì đã bị Tần Dược ngăn lại “Để anh tới lấy đồ vật và trả tiền cho, em xem xem muốn mua cái gì thì nói cho anh là được, như vậy sẽ nhanh hơn một chút.”
Cố Kiều liếc mắt nhìn tay nhỏ chân nhỏ của mình rồi lại nhìn về phía Tần Dược cao to, lập tức đồng ý “Được, vậy chúng ta mau đi thôi ”
Để đề phòng mình và Tần Dược lạc mất nhau, Cố Kiều liền túm chặt lấy ống tay áo của anh. Thế nhưng nơi này thật sự là quá đông đúc, người người đều chen lấn xô đẩy đi qua, Cố Kiều cảm giác cô sắp không túm nổi tay áo anh được nữa rồi.
Đúng lúc này thì tay cô bị ai đó kéo nhẹ, sau đó bị một bàn tay khác nắm chặt lấy.
⬅ Trước Tiếp ➡