Bất chợt Điền Kiến Quốc phanh kít lại, vốn đang định nện cho nó một trận thì tự nhiên nó lại chào hỏi cung kính thế này bảo sao có thể xuống tay cho đặng. Tính ra từ ngày Văn Trạch Tài về làm rể Điền gia tới nay thì đây là lần thứ hai ngoại trừ buổi hôn lễ nó gọi anh một tiếng “anh cả”, chứ bình thường nó toàn kêu chỏng lỏn “Điền Kiến Quốc” không thôi.
Tình huống quá mức bất ngờ khiến Điền Kiến Quốc thoáng lúng túng. Đợi đến khi định thần lại, anh mới nới lỏng nắm đấm rồi đưa mắt nhìn kỹ Văn Trạch Tài vài lần. Nhìn chán nhìn chê vẫn không soi ra được cái gì, Điền Kiến Quốc nhíu mày hất hàm hỏi “Thằng khốn nạn này, rốt cuộc mày đang có âm mưu gì?”
Văn Trạch Tài thành thật đáp “Em quyết định sẽ sống thật tốt, nuôi nấng Hiểu Hiểu nên người và cho hai mẹ con Tú Phương một đời cơm no áo ấm.”
“HA ” Điền Kiến Quốc nhếch mép cười lạnh, một khắc vừa rồi còn lầm tưởng nó đã đổi tính chứ, hoá ra vẫn chứng nào tật nấy “Mày thôi đi, chỉ có Tú Phương nhẹ dạ mới đi tin mấy lời hoa ngôn xảo ngữ này thôi. Chứ cái ngữ “sáng tai họ, điếc tai cày” 3 như mày thì ai mà dám trông cậy cho được.”
3 Sáng tai họ, điếc tai cày dùng để phê phán những kẻ lười biếng, không muốn làm lụng vất vả. Rất tinh tường khi nghe hiệu lệnh nghỉ ngơi nhưng hễ đến khi được yêu cầu quay trở lại công việc thì lại giả điếc.
Văn Trạch Tài kiên nhẫn thuyết phục “Trông cậy được Anh cả, anh cứ yên tâm, em sẽ dùng hành động thực tế để chứng minh.”
Điền Kiến Quốc thoáng nhíu mày, quái lạ, sao hôm nay nó lại khác thường thế nhỉ, rõ ràng bị mình xỉa xói không ra thể thống cống rãnh gì mà vẫn có thể bình tĩnh đối đáp, không những vậy thái độ còn cực kỳ nhãn nhặn và lịch sự nữa chứ. Thằng khốn nạn này lại định giở trò mèo gì đây? Hừ, kể cả mày có che mắt cả thiên hạ thì cũng không lừa được Điền Kiến Quốc này đâu
Làm mọi cách cũng không khai thác được chút sơ hở nào, cuối cùng, Điền Kiến Quốc đành trắng tay rời đi.
Đứng hóng hớt nãy giờ, Lý Đại Thuận không nhịn được mà phải dựng ngón tay cái tỏ ý thán phục. Đúng là lưỡi không xương nhiều đường lắt léo, cái miệng của Văn Trạch Tài lợi hại thật.
Mà may nhờ tài khéo ăn khéo nói chứ không thể nào cũng húp trọn cú đấm của ông anh vợ cho xem.
Đến giờ nghỉ trưa, hai vợ chồng vừa về gần tới nhà đã thấy chiến hữu “tốt” của Văn Trạch Tài đang đứng dựa người vào cánh cổng, miệng nghêu ngao mấy câu hí khúc, thi thoảng còn nhịp nhịp chân theo giai điệu nữa chứ.
Tên này chính là Triệu Đại Phi, anh em chí cốt của Văn Trạch Tài. Tuy là đứa lông bông đầu đường xó chợ nhưng cậu ta không bê tha nhếch nhác mà quần áo trên người tương đối gọn gàng, sạch sẽ Tiến lại gần, Văn Trạch Tài không khách khí lên tiếng “Đứng tránh ra nào.”
Nghe thấy thanh âm quen thuộc, Triệu Đại Phi lập tức ngẩng đầu lên, toét miệng cười tươi như hoa “Đại ca, chị dâu, anh chị đi làm về rồi. Chà, mới mấy ngày không gặp mà nom chị dâu đẹp lên mấy phần. Hiểu Hiểu cũng xinh xắn quá, mắt to tròn đen láy thế kia, chắc hẳn mai này sẽ trở thành đại mỹ nữ giống mẹ cho xem.”
Về biệt tài nịnh hót thì Triệu Đại Phi đứng số hai không ai dám nhận số một. Cậu suốt ngày ba hoa bốc phét như thần, bởi thế dân làng mới truyền tai nhau một câu “nếu lời của Triệu Đại Phi mà tin được thì heo nái cũng biết leo cây ”
Vậy nên Điền Tú Phương chẳng thèm đáp lời mà chỉ lẳng lặng ẵm con gái đi thẳng vào nhà.