Tức Thị thấy thế liền nói – Để thiếp tắm gội, thay áo, lạy linh hồn chồng cũ rồi sẽ xin hầu đại vương.
Vua Tống bằng lòng cho Tức Thị tắm gội, thay áo xong, ngửa trông lên không, chắp tay vái hai vái rồi từ trên lầu đâm đầu xuống. Vua Tống hoảng hốt, vội níu lại nhưng không kịp, nàng đã tắt thở rồi. Sau khi khám xét thấy trong người nàng có giấu một bức thư. Đại ý nói sau khi chết xin cho đem thi thể cùng chôn một mộ với chồng, dưới suối vàng sẽ đội ân sâụ
Vua Tống cả giận, chôn riêng mỗi người một nơi thậm chí còn bắt buộc hai mộ phải cách xa nhaụ Được ba hôm, bỗng một đêm có giống cây Văn Tử mọc ở cạnh hai ngôi mộ. Chỉ trong tuần nhật, cây ấy dài hơn ba thước, cành lá quấn quít lấy nhau như một. Thỉnh thoảng có một đôi chim uyên ương đậu ở trên cành, giao đầu kêu nhau một giọng bi thương. Người trong xóm thương xót, cho đó là oan hồn của vợ chồng Hàn Phùng hóa sinh; và gọi thứ cây ấy là “Cây tương tư”.
Sợ đối phương nghe không hiểu nên Văn Trạch Tài dứt khoát chỉ vào mép tóc gần huyệt Thái Dương 2 của Lý Đại Thuận.
2 Huyệt Thái Dương là huyệt đạo khá phổ biến gần như ai cũng biết đến tên huyệt vị này. Để xác định vị trí của Huyệt Thái Dương không hề khó. Huyệt Thái Dương nằm ở chỗ lõm phía sau lông mày, tại đó có đường mạch xanh của Thái Dương. Hoặc điểm giao của đoạn nối giữa đuôi mắt tầm 1 tấc và đuôi lông mày, thuộc vùng chỗ hõm sát cạnh bên ngoài ổ mắt xương gò má.
“Mép tóc cậu càng ngày càng tiến lại gần đuôi lông mày, cho thấy chuyện tốt đang tới gần.
Không quá ba tháng chắc chắn sẽ gặp được ý trung nhân.”
Lý Đại Thuận hơi hoang mang “Sao anh nói giống mấy tên thầy bói rởm thế? Đáng lẽ phải nói mấy thứ cao thâm, huyền bí mới đúng chứ ”
Văn Trạch Tài khẽ cười “Cao thâm cậu nghe không hiểu đâụ Vả lại đây mới chỉ là xem tướng thôi còn nếu muốn coi vận mệnh thì phải có đầy đủ đồ nghề. Hiện tại tôi chẳng có gì trong tay nên không thể giúp cậu tính được.”
Đợi Lý Đại Thuận đi rồi, Điền Tú Phương mới từ sau cánh cửa bước ra.
Vừa trông thấy cô, Văn Trạch Tài liền vui vẻ nộp đồng tiền đầu tiên cho vợ “Không cần tiết kiệm, em cầm lấy mua kẹo cho con ăn đi.”
Sở dĩ anh nói vậy là vì ban nãy khi bế Hiểu Hiểu về có đi ngang qua cổng nhà ông phó đội trưởng, đúng lúc thằng cháu ông ấy đang đứng đó nhồm nhoàm mút dở viên kẹo, thế là con bé Hiểu Hiểu cứ ngoái đầu nhìn mãi không thôi. Chính cái ánh mắt trẻ thơ ngập tràn hâm mộ cùng thèm thuồng đó đã xoáy sâu vào tâm trí Văn Trạch Tài. Anh cũng muốn con gái mình được ăn kẹo thoả thích, anh cũng muốn nhìn con gái tươi cười vui vẻ. Và trên tất cả, anh không muốn Hiểu Hiểu cứ mãi chịu cảnh tủi thân thua thiệt trước đám trẻ trong làng. Vậy nên anh nhất định phải phấn đấu để con có cuộc sống bằng bạn bằng bè thậm chí vượt trội hơn thì càng tốt.
Song Điền Tú Phương lại không dám nhận, cô quả quyết giấu tay ra sau lưng, mím chặt môi, cứng rắn hỏi “Anh…vừa rồi anh lừa gạt người ta hả?”
Văn Trạch Tài dở khóc dở cười, trực tiếp nhét tiền vào tay vợ rồi nghiêm túc giải thích “Không phải, anh không lừa gạt bất cứ người nào cả. Em cứ chờ xem, nội trong ba tháng chắc chắn cậu ấy sẽ cưới vợ, hơn nữa mai này còn con cháu đầy đàn, hạnh phúc ấm êm.”
Nghe vậy, Điền Tú Phương nhíu mày do dự một lát rồi mới miễn cưỡng nắm tay, thu lấy một đồng tiền.
Ngày hôm sau, Văn Trạch Tài vừa bước xuống ruộng chuẩn bị làm việc đã thấy Điền Kiến Quốc hằm hằm lao tới. Đánh hơi thấy sắp có chuyện hay, đám người Lý Đại Thuận vội vàng gác cuốc sang một bên, len lén ngó nghiêng hóng hớt.
Trái ngược với khuôn mặt đen kịt của Điền Kiến Quốc, Văn Trạch Tài thoải mái cười chào “Anh cả ”