⬅ Trước Tiếp ➡
Nghe vậy, Hiểu Hiểu gấp gáp giật giật hai chân tỏ ý muốn rời đi. Điền Tú Phương lắc đầu bật cười rồi cúi người đặt con xuống. Cơ hồ chân vừa chạm đất một cái là Hiểu Hiểu cuống cuồng chạy biến vào trong bếp.
Đợi con gái đi rồi, Văn Trạch Tài mới bày tỏ cảm xúc “Tú Phương, em hãy tin tưởng anh. Anh nhất định sẽ đối xử thật tốt với mẹ con em, tuyệt đối không khốn nạn như trước đây nữa.”
Điền Tú Phương thoáng bất ngờ, ngàn vạn lần cô không nghĩ Văn Trạch Tài sẽ nói những lời này ngay tại đây. Thế nhưng cô cũng không đủ dũng khí để quay lại xác nhận xem thái độ của anh là thật hay giả. Bởi trong trí nhớ của cô, Văn Trạch Tài luôn cao ngạo, tự cho mình là người có học thức, có văn hoá nên mặc sức coi khinh và rẻ rúng cả gia đình nhà vợ. Cho nên Điền Tú Phương mới không dám xoay người vì sợ sẽ nhận lấy thất vọng ê chề.
Đợi thật lâu mà vợ không nói lời nào, Văn Trạch Tài hít sâu một hơi rồi kiên định nhấn mạnh “Xin em cho anh thêm một cơ hội nữa.”
Xin? Trời đất ơi, cái gì cơ? Điền Tú Phương hoàn toàn chấn động. Nếu cô nhớ không lầm thì kể từ khi lấy nhau về tới giờ, đây là lần đầu tiên Trạch Tài nhún nhường khép nép, chịu hạ mình nói ra lời cầu xin.
Đang lúc Điền Tú Phương lúng túng không biết nên trả lời ra sao thì cha bất ngờ bước ra. Nhờ vậy mà thoát khỏi tình huống khó xử, cô len lén thở phào nhẹ nhõm, may quá
Kỳ thực ông Điền hơi sốt ruột vì đã quá giờ tan tầm mà chưa thấy các con về, đang tính ra ruộng xem thế nào thì ai dè lại bắt gặp hai đứa chúng nó đứng ở trong sân kéo kéo đẩy đẩy. Tức thì, ông nhíu chặt mày, lạnh giọng quát “Tú Phương xuống bếp giúp mẹ nấu cơm đi, còn anh… theo tôi vào đây.”
Văn Trạch Tài sờ sờ cánh mũi rồi ngoan ngoãn nối gót cha vợ đi vào phòng khách.
Dõi theo bóng lưng chồng cho tới khi khuất dạng, Điền Tú Phương mới yên lặng rũ mắt, khe khẽ buông tiếng thở dài, anh làm cô bối rối quá, không biết nên tin hay là không đây? Liệu rằng ôm hy vọng rồi có phải nhận lấy thất vọng nữa không?
Trong khi vợ đang miên man suy nghĩ thì Văn Trạch Tài lại ngồi đần ra như khúc gỗ bởi Điền đội trưởng có vẻ không muốn nói chuyện còn anh thì nhất thời không biết nên chọn đề tài nào cho thích hợp. Nấn ná tới lui, đang chuẩn bị mở miệng thì bất thình lình Điền đội trưởng cất tiếng trước “Rốt cuộc anh định thế nào?”
Dứt lời, ông nhìn xoáy vào mắt người con rể rồi mới từ tốn nói tiếp “Năm ấy khi anh theo đuổi Tú Phương, tôi đã một mực phản đối. Nhưng là anh, chính anh quỳ cả đêm trước cửa nhà tôi, sau đó vỗ ngực hứa với tôi và Kiến Quốc rằng suốt đời này sẽ đối xử tốt với con bé. Thế nhưng thực tế thì sao, anh đã làm gì với vợ anh, với con gái anh hả? Thử tuỳ tiện hỏi đại một người dân xem họ nhận xét như thế nào. Cách hành xử và thái độ của anh có xứng đáng làm chồng, làm cha hay không?”
Càng về cuối câu, lửa giận càng tăng cao, trong giọng nói của ông chất chứa rất nhiều tầng cảm xúc từ xót xa, hối hận cho tới phẫn nộ và cuối cùng là bất lực. Còn Văn Trạch Tài chỉ biết cúi gằm mặt, nhất thời không biết đối diện với vấn đề này ra sao.
Sau một hồi suy nghĩ kỹ càng, Văn Trạch Tài bước lên hai bước rồi quỳ gối trước mặt Điền đội trưởng, dõng dạc tuyên bố “Cha vợ, từ giở trở đi con sẽ quyết tâm thay đổi, tuyệt đối không trốn tránh trách nhiệm nữa. Con đảm bảo sẽ mang đến cho hai mẹ con cô ấy một cuộc sống ấm no và hạnh phúc.”
“Anh…” Ông Điền thoáng sửng sốt rồi khẽ cười chua chát “Năm đó anh cũng quỳ trước mặt tối, thề thốt những lời hoa mỹ ”
⬅ Trước Tiếp ➡