⬅ Trước Tiếp ➡
Nhưng mà khi quần áo bị lột xuống từng món một, thân thể trắng nõn mềm mại của người con gái bại lộ trong không khí, Lệ Chiêu lại lâm vào trầm mặc. Ngược lại Nghê Y nổi lên tâm tư, tiểu ác ma không an phận nóng lòng muốn thử. Cô cố ý cọ cọ lên cánh tay của người đần ông, “Anh , anh đừng nhìn em như vậy, em rất sợ.”
Lệ Chiêu cười lạnh.
Cô sợ cái rắm, không có ai to gan hơn cô thì có.
“ Tôi nhớ ra rồi” Anh đột nhiên kéo dài âm điệu, nói “ Bệnh viện gần nhất là bệnh viện thành phố”
Nghê Y không hiểu hỏi “ Làm gì?”.
“ Xe cứu thương tới đây cùng lắm chỉ mất mười mấy phút”. Lệ Chiêu bình tĩnh nói “ Cho dù khiến em nửa chết nửa sống, cũng không tới mức mất mạng.”
Nghê Y hoàn toàn không nói lên lời, sau khi lo lắng không thôi, liền mắng một câu “ Súc sinh”.
Lệ Chiêu khinh thường liếc mắt nhìn cô, “Cho nên , đừng khıêu khích tôi.”
Nghiêm chỉnh tắm rửa xong, ngoài ý muốn động tác của anh rất dịu dàng cẩn thận. Anh dùng chiếc khăn tắm màu hồng nhạt quấn quanh người cô, sau đó ôm cô ra khỏi phòng tắm, nhẹ nhàng đặt trên giường.
Qua một hồi quần áo của anh gần như ướt nhẹp.
Lệ Chiêu có thói sạch sẽ , anh không chút e dè cởi quần áo, anh đưa lưng về phias cô, xương bả vai rắn chắc, cơ bắp trên lưng tạo thành đường cong rõ ràng. Theo động tác của anh, dọc theo xương sống chạy dọc xuống nếp uốn phá lệ gợi cảm kia.
Người đàn ông này, mỗi một hành động đều như phá lệ quyến rũ cô. Sau đó anh nghiêng đầu liếc nhìn cô một cái , đi chân trần bước vào phòng tắm.
Tiếng nước tí tách , Nghê Y hơi buồn bã.
Lần đầu tiên cô gặp Lệ Chiêu là khi nào?
Đúng vậy , xem mắt.
Đối với chuyện xem mắt này , Cung Vân luôn làm không biết mệt.
Khi mới vừa thông qua buổi bảo về luận án tốt nghiệp vào cuối năm, bà bắt đầu sắp xếp cho cô đi xem mắt. Bà luôn miệng khen ngợi đối phương giống như một vị thần. Thời điểm đó Nghê Y vẫn là một cô gái ngoan ngoãn , quy củ tới nơi hẹn gặp.
Đối tượng xem mắt trông như thế nào, hiện giờ cô không còn nhớ rõ , nhưng lúc ấy đối phương dẫn theo một người bạn cũng nói rõ mình bị người trong nhà ép buộc, anh ta muốn dùng phương thức của chính mình để kháng nghị.
Đó là bảo vật tuyệt thế mà Lệ Chiêu vô tình cắm liễu tương trợ, thu hoạch được.
Nghê Y còn nhớ khi mới gặp người đàn ông này, ưu tú trưởng thành, tễ nguyệt thanh phong , cô gần như lập tức bị mê hoặc. Bữa cơm kia ăn đến bình yên vô sự, sau đó cô lễ phép tạm biệt đối tượng xem mắt, theo khuôn phép cũ đặt một dấu chấm hết.
Hình dung người vừa xuất sắc vừa liêm chính khảng khái.
Nghê Y vừa đặt một chân trở về nhà , một dãy số xa lạ lập tức gửi tin nhắn tới.
“ Cơm tối em ăn không ngon, tôi nhìn mà không đành lòng.”
Giống như ngầm hiểu , Nghê Y cảm thấy điều này thật bất ngờ nhưng cũng hợp tình hợp lý, cô không trả lời mà nghe theo trực giác lập tức xuống lầụ
Quả nhiên, cô nhìn thấy bên cạnh chiếc Cayenne màu đen, người đàn ông anh tuấn đang khoanh tay đứng đó.
Hai người nhìn nhau mỉm cười , một người cố ý quyến rũ, một người tình nguyện bị quyến rũ, hảo cảm dành cho nhau rất rõ ràng đều là đồng loại trên cùng một con đường.
Cẩn thận nhớ lại, quan hệ giữa bọn họ, tình yêu thì không phải, nhiều lắm chỉ xem như ái muội mơ hồ, thử dung hòa lẫn nhau, chỉ cách một tầng sa mỏng là có thể bước ra con đường sáng đèn.
Mùa đông năm đó cực kỳ lạnh lẽo, còn chưa tới lễ Giáng Sinh đã có hai trận tuyết rơi. Nghê Y gọi điện thoại cho Lệ Chiêu , vô tình nói một câu “ Tôi muốn ăn hạt dẻ đường.”
⬅ Trước Tiếp ➡