Sự không hài lòng giữa mày Lệ Chiêu thể hiện rõ ràng như thế, đồng thời còn mang theo vài phần mất kiên nhẫn, “ Giọng nói của em là lớn nhất”.
Lệ Khả Nhi sững sờ, vị đại tiểu thư luôn được mọi người vây quanh cảm thấy vô cùng tủi thân, lập tức đứng dậy muốn bỏ chạy. Nhưng cô ta cũng không phải thật lòng muốn chạy , động tác chậm chạp hơn hai giây, ý là muốn mọi người nói lời tốt giữ mình lại.
Nhưng Lệ Chiêu một chút mặt mũi cũng không cho, câu sau lạnh hơn câu trước , “ Mọi người mau ăn cơm đi”.
Ý tứ chính là ai dám quản.
Vì thế thật sự không ai dám tiếp lời.
Lệ Khả Nhi đỏ mắt rời đi, Nghê Y ở bàn bên cạnh dường như không biết chuyện gì xảy ra, tiếp tục đùa giỡn với bọn nhỏ. Bầu không khí trở lại bình thường , nhưng đồ ăn còn chưa dọn lên toàn bộ, Nghê Y lấy cớ đi tolet, sau đó nhắn tin cho Cung Vân , nói mình có việc nên về trước.
Không có ý gì khác, chỉ là bệnh cảm cúm cảu cô rất nghiêm trọng, đầu đau như muốn vỡ ra, thân thể không thoải mái, nhớp nháp khó chịu nên cô chỉ muốn về nhà tắm rửa một chút.
Nghê Y tự mình lái xe tới đây, chiếc BMW 5 Series màu trắng là món quà sinh nhật ba tặng cô vào năm ba đại học. Rút một tờ giấy lau nước mũi, Nghê Y mơ màng chuyển động tay lái.
Đầu óc mơ màng, tính cảnh giác cũng giảm xuống. Sau khi đỗ xe tiến vào thang máy, khi cửa thang máy khép lại hơn phân nửa bỗng nhiên có một bàn tay dùng sức với vào, chặn cửa thang máy. Lệ Chiêu đứng thẳng, hai vai đầy gió sương, mỗi một sợi tóc đều mang theo khí lạnh từ bên ngoài.
Anh đi theo Nghê Y , hơn nữa còn cực kỳ bất mãn, “ Tính cảnh giác cảu em chạy đi đâu hết rồi?”
Nghê Y nhịn không được trợn trắng mắt, “ Anh cho rằng ai cũng biến thái giống anh, không có việc gì liền theo dõi người khác à?”
Lệ Chiêu hiếm khi im lặng không đáp trả.
Nghê Y không có sức lực hòa giải, cô dựa lưng vào thang máy, vẻ mặt mệt mỏi, “Muốn cãi nhau hay là tính sổ?” Ngừng một chút , cô lại tiếp tục “Đánh nhau cũng được, nhưng hôm khác được không?”
Nói xong, thân thể nhẹ bẫng, cô đột nhiên bị Lệ Chiêu chặn ngang bế lên.
Nghê Y bị dọa mất nửa cái mạng “ Anh lại phát điên cái gì thế?”
Lệ Chiêu rũ mắt nhìn cô, “ Em phát sốt rồi”
Nghê Y ngẩn người.
Ánh mắt Lệ Chiêu sâu hơn vài phần, anh cũng không giải thích. Thật ra ở Lệ Gia , anh đã sớm nhìn ra.Từ khi Nghê Y bước vào, cô giống như quả cà tím bị đánh bầm dập, khuôn mặt nhỏ ngày thường luôn rạng rỡ, hôm nay lại trở lên héo rũ.
Nghê Y lười giãy giụa, “ Vậy anhh còn…” Xấu hổ không muốn nói r , cô lại càng tức giận hơn “ Rốt cuộc anh có phải đàn ông không?”
Lệ Chiêu biết cô uất ức , chuyện gì anh cũng biết.
Người đẹp ở trong lòng, Nghê Y thật sự rất dễ khiến người khác sinh ra ý nghĩ muốn phá hủy, muốn để lại trong lòng cô sự khát cầu và du͙c vọng khắc cốt ghi tâm. Lệ Chiêu hơi cúi đầu, cằm như có như không mà cọ qua chóp mũi cô ,trầm giọng nói “ Nhìn thấy em, tôi rất khó làm người”
Nghê Y nhỏ giọng mắng “ Vô sỉ”
Cảm mạo rất khó chịu, Nghê Y yên tâm thoải mái , hưởng thụ vòng ôm ấp của Lệ Tổng
Vừa bước vào cửa, Lệ Chiêu lập tức ôm cô tới phòng tắm.
“ Anh làm gì vậy?”
“ Đừng nhúc nhích”’. Anh nói “ Giúp em tắm”.
Nghê Y thật sự bái phục.
Đối diện với ánh mắt oán hận của cô, Lệ Chiêu bình tĩnh nói, “ Yên tâm , tôi không có hứng thú với người bệnh.”