⬅ Trước Tiếp ➡
Chiêu Đệ kéo cửa xe muốn đi xuống, Vân Tranh nhanh tay bắt lấy hai tay cô, đem cô ôm vào trong ngực.
"Vân Tranh, tôi nghĩ lúc trước mình đã nói rõ ràng." Cô vô cùng bực bội, cho rằng có đồng nghiệp uống say đi cùng sẽ không sợ nhưng không ngờ đến anh lại càn rỡ như vậy.
"Anh đưa em về, Chiêu Đệ, chúng ta trở về." Anh mắt điếc tai ngơ, còn từng chút từng chút một hôn lên mặt cô, mềm nhẹ đến không thể tưởng tượng.
Tài xế nhìn thấy, trêu ghẹo nói, "Tình nhân giận dỗi a"
Vân Tranh cười trả lời, "Đúng vậy, rất vất vả mới tìm trở về được."
Vừa dứt lời, mui bàn tay anh đã bị cắn, lực cắn rất mạnh, giống như muốn cắn đến rớt thịt ra vậy.
Chiêu Đệ dồn hết sức mà cắn, Vân Tranh nhìn vào hai mắt cô, nơi đó ngược lại rất bình tĩnh có chăng chỉ là bị trêu đùa nên có chút phẫn nộ.
Trong lòng quặn đau, anh để mặc cho cô cắn mà ôm lấy. Chiêu Đệ đẩy anh ra, la lên: "Bác tài, cảm phiền dừng xe."
Đầu cô rất choáng, nhưng cùng anh ở chung một chỗ, cô sẽ càng choáng hơn.
Tài xế bị ngữ khí sắc bén của cô làm cho kinh sợ, xe vừa chậm dần Chiêu Đệ lập tức đẩy cửa xuống xe.
Nơi này cách khu Bách Lý rất gần, anh thanh toán tiền, vội vội vàng vàng chạy đến bên cạnh cô, đem cô ôm vào trong lòng ngực.
Trên đường lớn, người với người như gần như xa, nam nhân anh tuấn, nữ nhân đoan trang xinh đẹp, người qua đường thông thường cũng sẽ dừng lại nhìn một lát.
Chiêu Đệ không muốn đi cùng anh, cô cản một chiếc xe máy định lên xe lại bị Vân Tranh bám đuôi đến mà đuổi đi.
Mỗi lần Chiêu Đệ né tránh, anh lại như kẹo mạch nha mà dính lấy.
Đến bệnh viện trung y, Chiêu Đệ quay đầu lại, cố gắng để chính mình nói từng chữ rõ ràng, "Hai năm trước khi chia tay, tôi đã nói rất rõ ràng, cũng không cần anh hiện tại nhớ mãi không quên, hai chúng ta nước sông không phạm nước giếng, anh cũng đừng làm phiền tôi nữa."
Sắc mặt Vân Tranh dưới ánh trăng trở nên tái nhợt, trong mắt tràn đầy đau xót cùng niềm vui mất mà tìm lại được, bị mắng cũng lặng lẽ đi theo sau lưng cô, sau đó lại bước nhanh đuổi kịp.
Đại khái buổi tối khó bắt được xe, toàn thân không có sức, đầu lại choáng, dạ dày sóng cuộn biển gầm, trước kia chưa bao giờ như vậy, ở chỗ rẽ, Chiêu Đệ nhịn không được mà nôn ra.
Tiếng bước chân phía sau vang lên dồn dập, Vân Tranh tiến tới vỗ lên lưng cô, lo lắng hỏi, "Chiêu Đệ, có phải khó chịu hay không?"
Chiêu Đệ đẩy anh ra, khom lưng đứng lên, vị chua trong cổ họng như thiêu như đốt.
Một chai nước đưa qua, cô không đẩy ra mà nhận lấy súc miệng, làm dịu đi mùi vị khó chịu kia, súc súc miệng, lại đứng lên chậm rãi đi tiếp.
Cảm giác ê ẩm thật khó chịu.
Một viên kẹo bông gòn nhét vào trong miệng, Chiêu Đệ sửng sốt, chỉ thấy trong tay Vân Tranh đang vò giấy gói kẹo thấp thỏm nhìn cô.
Kẹo bông gòn ở trong miệng tan ra, rất ngọt, vị dâu tây, nhả ra cũng không được, nuốt vào cũng không xong.

⬅ Trước Tiếp ➡