⬅ Trước Tiếp ➡

Ập vào trước mặt là mùi tanh nồng nặc,t Lâm Ấm gắt gao nhắm mắt lại,t vươn đầu lưỡi liếm.
"Bang "
Lại là một cái tá,t Hà Trạch Thành hung tợn nói,t "Tôi muốn nghe thấy tiếng em ăn t Ăn từn ngụm từng ngụm cho tôi t Đồ của chủ nhăn không thể ăn sao "
"Ăn ngon t Ăn ngon t Đồ của chủ nhân ăn ngon "t Cô vội vàng nói.
Không cần đánh
Cô đau quá
Đau quá
Lâm Ấm nhận mệnh hút lên,t ức chế xúc động muốn nôn ra,t giống như là được ban thưởng,t từng ngụm nuốt xuống đống tinh dịch kia.t
Hà Trạch Thành tươi cười,t ngón tay thon dài thọc mở tiểu huyệt cô.t
Thật chặt a,t rõ ràng lúc trước mới thao qua
Quả nhiên chính là tao hoá trời sinh chính là sinh ra để hắn thao
Hắn ấn âm đế cô,t Lâm Ấm thở hổn hển một tiếng,t phản ứng sinh lý của thân thể nổi lên,t Hà Trạch Thành trong miệng không ngừng mắng tao hóa,t sau đó loát động côn thịt đã dựng thẳng đứng của mình,t hung hăng đâm vào
"A "
"Bang "t Hắn lại đánh một cái,t hung thần nói,t "Kêu la cái gì,t ăn hết cho tôi "
"A vâng...t Chủ nhân "
Tiếng bạch bạch bạch lại vang lên,t Hà Trạch Thành quỳ trên mặt đấ,t đỡ lấy hai cái mông trắng bóng nhéo nhéo,t thoải mái nhắm mắt lại.
Một tiếng nước chảy vang lên,t đánh vào bụng cô,t Lâm Ấm không thể tin mở to hai mắ,t theo tao vị nước tiểu càng ngày càng nặng,t cô càng thêm khẳng định.
Hắn thế nhưng lại đi tiểu ở trong bụng cô
"Không cần "t Cô thét chói tai,t chịu không nổi loại khuất nhục này,t trực tiếp bò về phía trước.t
Ánh mắt Hà Trạch Thành tối sầm lại,t bắt lấy đùi cô hung hăng kéo lại,t ở trên mông cô dùng sức chụp phủi.
"Dám trốn?t Xem ra là tôi đối với em tốt quá có phải hay không t Hửm?"
Lâm Ấm lớn tiếng khóc thút thí,t bụng càng lúc càng lớn,t so với lúc trước còn lớn hơn nữa
"Cầu xin cậu không cần...t Không cần đi tiểu ở bên trong,t ra ngoài a "
Hà Trạch Thành túm tóc cô,t hung hăng ở trên vú véo một cái,t cắn răng mở miệng,t "Đã quên mất lời mà tôi nói với em rồi có phải hay không t Em gọi như thế nào?t Hửm?
Ngữ khí hung thần của hắn trực tiếp làm cô run run,t "Rất xin lỗi t Rất xin lỗi chủ nhân t Ngài không cần đi tiểu ở trong bụng nô lệ,t làm ơn cầu ngài đi ra "
"Ha hả."t Hắn cười lạnh hai tiếng,t "Vốn nghĩ giúp em đem đồ vật bên trong ra,t nhưng mà hiện tại xem ra,t thứ này cũng không cần bài xuất ra t Kẹp chặt lại cho tôi t Dám rớt ra ngoài một giọ,t mỗi ngày tôi sẽ coi em như chỗ đi tiểu "
Lâm Ấm khóc lóc thảm thiết lắc đầu,t AHà Trạch Thành như muốn xé rách da đầu cô,t "Như thế nào?t Em dám cự tuyệ ?"
"Chủ nhân...t Cầu xin ngài chủ nhân không cần..."
"Một nô lệ như em không có tư cách cự tuyệ t Chịu đựng cho tôi "t Hắn bạo nộ quá,t tức giận ấn đầu cô,t hung hăng chôn xuống chậu cơm chó kia,t "Ăn bằng hết cho tôi t Là đồ của tôi thì phải ăn hế "
Là đồ vật của hắn cô phải chịu
Bất luận là cái gì cô đều phải thừa nhận
Dám phản kháng hắn,t hắn sẽ tra tấn cô đến chế
Ngoan ngoãn nghe lời không phải tốt sao?
Vì cái gì lại muốn phản kháng hắn
"Ăn cho tôi "t Hắn gào thé.
Lâm Ấm cắn môi dưới nghẹn ngào,t trên mặt dính đầy tinh dịch màu trắng sền sệ,t không dám cãi lệnh vươn đầu lưỡi liếm.
"Ăn lớn tiếng chú t Ăn cho xong toàn bộ đi "
Nàng dùng sức hút vào miệng,t giống như đang uống nước mà đem toàn bộ chỗ tinh dịch màu trắng kia nuốt xuống.t
Cô nghe lời,t cái gì cũng được,t không cần phải ngược đãi cô.
Đau quá a
Thật đáng sợ
==================================================


⬅ Trước Tiếp ➡