Chương 10
Tiếng Lâm Ấm nức nở càng lúc càng lớn,t Hà Trạch Thành cuối cùng cũng nhìn xuống cô,t vỗ vỗ lên mặt cô,t lộ ra hai cái răng nanh,t "Ngoan,t liếm bắn,t tôi sẽ để cho em bài tiế."
Lâm Ấm thất thần nhìn dáng vẻ này của hắn,t ôn hòa kỳ cục,t nhìn xuống bụng đang trướng đến phát đaụ
Cô rưng rưng gật đầu,t bắt đầu cố sức liếm láp,t làm cho hắn thoải mái.
Chỉ cần có thể để cô bài xuất thứ trong cơ thể này ra,t bảo cô làm cái gì cũng được
Hà Trạch Thành thoải mái thở dài một tiếng,t hưởng thụ loại đãi ngộ này.t
Cô đã liếm đến đầu lưỡi với miệng đều mỏi,t trong miệng còn có vị sắt rỉ sé,t đó là máu của cô.t
Liếm đến nửa giờ,t nghe tiếng thở dài thoải mái của hắn,t cô căng da đầu trực tiếp hút sâu vào,t Hà Trạch Thành bị sảng đến bắn.
Tinh dịch đặc sệt kia không đợi cô nuốt xuống,t trực tiếp bắn vào trong thực quản nuốt xuống.
Hắn híp mắ,t rút côn thịt còn chưa mềm xuống,t vỗ vỗ khuôn mặt nhỏ tràn đầy nước mắt hỏi,t "Đồ vật của chủ nhân ăn ngon không?"
Lâm Ấm gật đầu,t giọng nói nghẹn ngào,t hơi mang ngữ khí lấy lòng,t "Ăn ngon...t Ăn ngon t Đồ vật của chủ nhân ăn rất ngon "
Khoé miệng của hắn giương cao lên,t "Nếu ăn ngon,t mỗi ngày đều phải ăn,t hiểu không?"
Lâm Ấm cứng họng rồi,t mỗi ngày đều phải khẩu giao cho hắn,t cô sẽ chế
Hắn khóe miệng đột nhiên mím lại,t Lâm Ấm vội vàng gật đầu,t "Hiểu hiểu t Mỗi ngày nô lệ đều phải ăn "
"Lúc này mới ngoan."t Hà Trạch Thành thay đổi sắc mặt như lật sách,t một lần nữa lộ ra hai cái răng nanh kia.t
Lâm Ấm rũ đầu không khỏi đánh cái rùng mình,t "Chủ nhân...t Có thể cho nô lệ bài tiết ra ngoài không?"
==================================================
Hà Trạch Thành vừa lòng nhướng mày,t "Có thể."
Lâm Ấm mừng như điên,t bị hắn túm vòng cổ,t một đường bò vào nhà vệ sinh lớn.t
quỳ gối trước bồn tắm,t nhìn thấy hắn từ quầy để đồ trực tiếp lấy ra một cái chậu đựng cơm cho chó,t liền khiếp sợ nhìn hắn.
Hà Trạch Thành đem chậu đựng cơm cho đưa tới phía dưới hoa huyệt cô,t vỗ vỗ bụng dưới phồng lên,t "Chỗ này đều là tinh hoa của tôi,t lưu lại hết tất cả cho tôi biết không?"
Lâm Ấm gắt gao cắn môi dưới trắng bệch,t "Vâng...t Chủ nhân."
"Ngoan."t Hắn xoa xoa tóc cô nàng,t duỗi tay tìm kiếm tiểu huyệ.
"Phụt"t một tiếng,t nút lọ rút ra,t những gì trong cơ thể đều theo nước chảy ra,t toàn t bộ rơi vào trong chậu cơm chó.t
Lâm Ấm thoải mái rên một tiếng,t hai chân vô lực,t nhưng lại không dám động,t gắt gao mà chống đỡ cơ thể mình,t cúi đầu nhìn thứ đồ màu trắng kia không ngừng chảy ra,t mùi tanh ập vào trước mặ,t không hiểu sao lại mi tình.
Hà Trạch Thành ấn ấn bụng cô,t bên trong hiển nhiên còn có,t nhưng là lại ở bên trong tử cung không chảy ra được ra không tới,t hắn khóe miệng lộ ra càn rỡ tươi cười.
"Muốn đem bên trong bài xuất ra sao?"t Hắn hỏi,t ngữ khí rất nhẹ.
Lâm Ấm vội vàng gật đầu,t "Muốn t Cầu chủ nhân giúp đỡ "
"Được a."t Hắn đáp ứng thực rất khoái,t "Quỳ xuống,t mông hướng về đây."
Lâm Ấm vội vàng làm theo,t mà trước mặt cô,t chính là cái bàn tràn đầy tinh dịch cùng chậu cơm chó chứa đầy dâm thủy.t
Bàn tay của Hà Trạch Thành cọ xát mông cô làm cô có có một loại dự cảm không tố.
"Muốn tôi giúp em bài xuất chúng ra thì phải ăn hết chỗ kia t Biết không?"
Lâm Ấm cả kinh.
Cô không muốn bài có thể không? "Hửm?"t Thanh âm tàn nhẫn của hắn vang lên,t hung hăng tát lên mông cô.t
Phía trước còn chưa tố,t hiện tại lại bị đánh thêm một cái này,t thật sự là rất đaụt
"Biế...t Nô lệ đã biế "t Lâm Ấm khóc thút thí,t Hà Trạch Thành ấn đầu cô xuống,t ra lệnh,t "Ăn nó cho tôi "