Chương 54
đó rồi bắt đầu sục 🐤.
Bây giờ đã giặt sạch rồi, đương nhiên không thể trả lại.
Nếu trả, chắc chắn cô sẽ nghi ngờ.
Quý Hồng Đậu không ngờ hắn lại vô lý đến vậy.
Thứ này hắn cầm cũng chẳng có tác dụng gì, thấy hắn như thế cô tức đến mức muốn chết, cũng không thèm lấy nữa, quay người bỏ đi.
May mà không rơi vào tay giáo viên chủ nhiệm, nếu không thì xấu hổ chết mất.
Vạn Trạch nhìn bóng lưng Quý Hồng Đậu rời đi, ánh mắt khẽ thay đổi.
Hắn thích Quý Hồng Đậu.
====================================================================== Từ ngày khai giảng lớp 10, Vạn Trạch đã thích Quý Hồng Đậu.
Cô rất xinh đẹp, mang theo khí chất lạnh lùng, không cho ai lại gần.
Sau này biết được hoàn cảnh gia đình cô, hắn rất xót xa.
Dù nhà nghèo, nhưng cô luôn tích cực phấn đấu vươn lên.
Học hành cũng rất chăm chỉ, thông minh lanh lợi.
Nhưng hắn vẫn giấu kín tình cảm trong lòng, chưa từng tỏ tình với cô.
Hắn không thể nhìn cô cứ thế đi lệch đường.
Vạn Trạch cho rằng Quý Hồng Đậu cố ý quyến rũ giáo viên chủ nhiệm, có lẽ vì nhà quá nghèo, muốn dụ dỗ đàn ông bao nuôi nên mới nhắm vào thầy giáo.
…… Chiều tan học, Quý Hồng Đậu định về nhà một chuyến.
Đã mấy ngày không về, cũng không biết mẹ cô ra sao.
Tuy với cô mẹ là gánh nặng, nhưng cô cũng không thể bỏ mặc.
Dù sao cũng vì cô mà mẹ sống rất vất vả.
Quý Hồng Đậu vừa định bước ra cổng trường thì bị lớp trưởng giữ tay lại.
Vì sáng nay chưa nói rõ, nên giờ hắn không cho cô đi, muốn tiếp tục nói cho rõ ràng.
Quý Hồng Đậu thấy hắn thật phiền phức.
Sao cứ bám riết lấy cô mãi thế?
“Vạn Trạch, tôi đã nói rồi, chuyện của tôi không cần cậu quản.
Chuyện sáng nay chỉ là hiểu lầm, cậu đừng kéo kéo đẩy đẩy, để người khác nhìn thấy không hay.” Vạn Trạch nắm chặt cổ tay cô, không cho cô đi.
Hai người giằng co ngay tại chỗ.
Hắn hỏi: “Có phải cậu muốn quyến rũ giáo viên chủ nhiệm để thầy bao nuôi cậu không?
Em hết tiền rồi à?
Cậu thiếu tiền thì nói với tôi, cậu cần bao nhiêu?
Tôi đều có thể cho cậu.
Quý Hồng Đậu, tôi thích cậu, từ lớp 10 đã thích cậu rồi, tôi rất thích cậu.
Nếu cậu thiếu tiền, cậu cứ nói với tôi, nhà tôi cũng rất giàu, cậu muốn bao nhiêu tôi đều cho được.” Quý Hồng Đậu nghe những lời này cảm thấy hắn điên rồi.
Cô nhìn hắn với ánh mắt không thể tin nổi.
Lời tỏ tình này khiến cô hơi sợ, vì hắn là người mà Chương Ân Ân thích.
Người mà bạn thân cô thích lại thích cô, hơn nữa cô còn “cướp” bố của bạn thân.
Nếu bị Ân Ân biết được, chắc chắn sẽ phát điên mất… “Vạn Trạch, cậu đừng kéo kéo nữa.
Tôi không thích cậu, cậu đừng quản tôi.” Vạn Trạch bị cô đẩy ra và từ chối thì ánh mắt lộ vẻ đau đớn, không dám tin vào những gì mình vừa nghe.
Quý Hồng Đậu đẩy hắn ra xong, quay người chạy thẳng.
Cô vốn định bắt taxi về nhà, nhưng đúng lúc đó, một chiếc xe dừng lại trước mặt.
Cô nhìn người đang lái xe phía trước… Là chú Chương…… Chiếc xe này đã dừng ở đây khá lâu, nghĩa là cảnh cô vừa nãy kéo co với lớp trưởng đều bị chú nhìn thấy hết.
Cô giật nảy mình, nhìn người trong xe… lòng hơi chột dạ.
Ánh mắt Chương Diên nhìn cô cực kỳ đáng sợ, dường như đang rất giận.
Hắn mở cửa xe, ra hiệu cho cô lên.
Quý Hồng Đậu sợ chú hiểu lầm, vừa lên xe đã vội vàng giải thích: “Chú…… không phải như chú nghĩ đâu.