Chương 53
để cô có cơ hội chui vào nhà họ.
Chương Ân Ân không phải kẻ ngu, đương nhiên không thể theo ý con đàn bà đó.
Cô hậm hực quay người bỏ đi.
Quản gia đã xử lý xong, Quý Hồng Đậu nghe tiếng người đã đi xa, lập tức càng phát ɖa^ʍ hơn.
Một tay cô xoa nắn ɭ*ή` mình, vừa nhìn chú vừa яên cực kỳ ɖa^ʍ đãng: “A a a…… Chú…… Ân Ân đi rồi thật đáng tiếc.
Đáng lẽ nên để cô nhìn thấy chúng ta làm tình, nhìn thấy 🐤 to của chú đâm vào ɭ*ή` em thế nào.” Chương Diên nghe vậy, trừng phạt mà vỗ mạnh vào mông cô, không ngừng rút ra đâm sâu vào ɭ*ή` nhỏ, cảm thấy cô đúng là ɖa^ʍ đãng vô cùng.
“Dâm.” …… Quý Hồng Đậu và chú sớm sớm đã làm tình mãnh liệt như vậy, kết quả là cô bị muộn học.
Cô gọi điện trước cho giáo viên chủ nhiệm, nói nhà có việc, phải muộn khoảng một tiếng mới đến trường.
Giáo viên chủ nhiệm cũng biết tình hình gia đình cô, nên bảo cô đến trường thì trực tiếp đến văn phòng tìm ông.
Khi cô đến trường thì đã bắt đầu giờ học.
Quý Hồng Đậu nghĩ đến lần trước bạn thân để quần lót và tất lưới của cô lên bàn giáo viên chủ nhiệm, không biết ông ấy có lấy không.
Cô đang tìm để lấy lại.
Nhưng vừa bước vào, cô đã thấy lớp trưởng.
Lớp trưởng vào lấy đồ, nhìn thấy cô đang lục lọi, liền hỏi: “Cậu đang tìm gì vậy?” Quý Hồng Đậu bị người này xuất hiện đột ngột làm giật mình, tim đập thình thịch, vội vàng chối: “Không có gì…… Giáo viên chủ nhiệm bảo tôi đến, nhưng thầy vẫn chưa tới, tôi tò mò nên nhìn quanh thôi.” Lớp trưởng là nam sinh đẹp trai nhất lớp, dung mạo rất tốt, là đối tượng thầm crush của Chương Ân Ân.
Từ năm hai cấp ba, Ân Ân đã thầm thích cậu ấy, nhưng lớp trưởng không thích cô, cho rằng cô là tiểu thư giàu có ngực to não rỗng, không phải gu của hắn, còn thấy cô ngốc nghếch.
Quý Hồng Đậu biết lớp trưởng cũng nhờ Chương Ân Ân ngày nào cũng nhắc tên cậu ấy vì là đối tượng yêu thầm.
Lâu dần cô cũng biết, nhưng cô cảm thấy dù cậu ấy đẹp trai thì cũng chỉ là kiểu chó con, không phù hợp với tiêu chuẩn chọn bạn trai của cô.
Cô thích kiểu đàn ông chín chắn, trưởng thành như chú Chương Diên.
Quý Hồng Đậu nói xong thì hơi hoảng, mặt đỏ bừng.
Lớp trưởng nhìn thấu cô, hắn tên là Vạn Trạch.
Thấy cô vẻ mặt chột dạ như vậy, Vạn Trạch lấy đồ trong túi ra hỏi: “Đây là của cậu phải không?” Quý Hồng Đậu nhìn thấy quần lót chữ T và tất lưới của mình lại ở trong tay hắn, giật nảy mình, theo phản xạ muốn giật lại: “Sao lại ở chỗ cậu?
Cậu…… trả lại cho em đi.” Vạn Trạch không hoàn toàn chắc chắn là của cô, nhưng lần trước hắn đến văn phòng giáo viên, đúng lúc thấy Quý Hồng Đậu đang tìm mấy món này nên đã lấy đi.
“Quý Hồng Đậu, cậu điên à?
Đem những thứ em đã mặc qua đưa cho giáo viên chủ nhiệm?
Cậu chẳng lẽ đang thầm thích thầy giáo?
Thầy giáo bao nhiêu tuổi rồi, cậu có bệnh thích bố không?
Cậu thích thầy giáo à?” Quý Hồng Đậu nghe hắn trách móc dồn dập, có chút tức giận: “Không phải, không phải như cậu nghĩ.
Tôi không thích thầy giáo, chuyện này là sự cố.” “Nếu cậu không nói rõ thì đừng hòng lấy lại đồ này.” Lần trước hắn đã biết là của Quý Hồng Đậu nên lấy về, lén dùng để thủ ɖa^ʍ.
Lúc lấy về vẫn còn nguyên mùi, thậm chí còn dính cả tinh dịch của chú.
Hắn không nhịn được ngửi mùi