⬅ Trước Tiếp ➡

chóng tạ ân, mọi người đều nhìn nàng ấy với ánh mắt ghen tị.
Đoan Tĩnh nhìn bóng dáng của nàng ấy có chút thương cảm, tuy người tỷ tỷ này không thể nói là thân thiết vô cùng, nhưng cũng không thể nói là khá xa lạ.
Đại công chúa lớn hơn Đoan Tĩnh bốn tuổi, họ cùng nhau lớn lên nhưng những nỗi phiền não lúc trưởng thành cũng theo đó mà đến.
Đại công chúa năm nay mười chín tuổi, nếu tính theo thời gian, năm sau nàng ấy sẽ gả cho Bác Nhĩ Tế Cát Đặc thị Ban Đệ, Thái Cực của Khoa Nhĩ Thấm Bộ ở Mông Cổ và rời khỏi nơi này.
Cũng may đây là một mối hôn sự tốt đẹp, Ban Đệ cũng được Khang Hy đánh giá cao.
Đoan Tĩnh suy nghĩ, môi hơi nhếch lên, không như nàng, phò mã của Đại công chúa được Hoàng đế nghiêm túc xem xét.
Là con gái đầu tiên sắp xuất giá của hắn, hắn đã tiến hành xem xét kỹ lưỡng ứng cử viên cho vị trí phò mã.
Đại công chúa sẽ rất hạnh phúc, như vậy cũng tốt, cứ hạnh phúc là tốt rồi.
Nhìn thấy Đại công chúa đã nhận được phần thưởng từ hoàng đế, Vinh phi không hề chịu thua mà liên tục ra hiệu cho Nhị công chúa tiến tới tặng quà.
Nhị công chúa, sau này là Cố Luân Vinh Hiến Công chúa, do Vinh phi sinh ra.
Theo quy định, vốn dĩ chỉ có con gái của hoàng hậu mới được đặt tên là Cố Luân công chúa, còn những phi tần khác chỉ có thể được phong là Hòa Thạc công chúa.
Nhị công chúa quả thực là con gái duy nhất được Hoàng đế Khang Hy đích thân phong là Cố Luân Công chúa, nguyên nhân là do vào năm Khang Hy thứ 47 Hoàng đế lâm bệnh, Nhị công chúa đã chăm sóc rất cẩn thận.
Chuyện này cũng có thể hiểu được.
Đối với người con gái này, hoàng đế đã đích thân đặt cho nàng một biệt danh, gọi nàng ta là Lam Kỳ Nhi.
Vinh dự này Đoan Tĩnh chưa từng trải qua loại, nhưng nàng cũng quen với việc chưa từng có được.
Nhị công chúa hoạt bát vui vẻ, yêu kiều bước tới hành lễ, tặng một chiếc túi thơm do chính tay nàng phơi khô cánh hoa làm thành.
Hương thơm tao nhã xộc vào mũi, túi thơm được làm theo hình con bướm, không hề khuôn mẫu, cũ kỹ mà còn thể hiện sự khéo léo.
Hoàng quý phi chân thành khen ngợi vài câu rồi bảo cung nữ đem đi treo trong phòng, hình như là rất thích.
Chỉ có Đoan Tĩnh nhìn thấy Hoàng quý phi lặng lẽ dùng khăn tay lau đầu ngón tay mình, có lẽ bà ấy không thích mùi hoa nồng nặc, Đoan Tĩnh nghĩ thế.
Hoàng đế không có chú ý tới những điều này, trong mắt hắn mang theo ý cười, cầm lấy cây quạt, gõ nhẹ vào đầu nhị công chúa "Chỉ có con là nhiều trò thôi." Nhị công chúa rít lên một tiếng, nhe răng ra, vẻ mặt đau đớn, làm nũng lắc lắc ống tay áo của hoàng đế "Hoàng a mã, sao người có thể nhẫn tâm ra tay nặng như vậy?
Nếu đầu của con bị người đánh hư mất, người sẽ không bao giờ gặp lại Lam Kỳ Nhi dễ thương và thông minh này nữa đâụ" Hoàng đế liếc nhìn nàng ấy, có vẻ tức giận, nhưng thực ra trong mắt lại đang mỉm cười, đứa con gái thông minh lanh lợi này khá được hắn yêu thích, điều này có thể thấy rõ từ cách nhị công chúa hành xử với hắn.
Đại công chúa không tự chủ được lén lút nhìn, dù sao thì con ruột và con nuôi cũng không giống nhau, đương nhiên tình cảm cha con thân thiết dịu dàng như kia cho


⬅ Trước Tiếp ➡