⬅ Trước Tiếp ➡

mỏi về tinh thần của bà ấy.
Mọi người lần lượt cúi người xuống thỉnh an, Hoàng quý phi giơ tay lên bảo mọi người ngồi xuống.
Sau đó, là các a ca và công chúa theo thứ tự lần lượt đến thỉnh an, những người lớn tuổi dâng lên một chút tấm lòng của mình, những người trẻ hơn dưới sự giúp đỡ của nhũ mẫu chỉ làm có lệ thế thôi.
Những a ca tuổi tác lớn hơn một chút đã phải tránh hiềm nghi, đã nhờ người chuyển quà đến để bày tỏ tình cảm của mình từ trước chứ không không đích thân đến.
Đại công chúa đi đầu làm gương, dâng Kinh Pháp Hoa do chính mình chép lại để chúc phúc cho Hoàng quý phi.
Nàng ấy là Thường Ninh, con gái của đệ đệ Khang Hy, Cung Thân Vương, trước khi được nhận nuôi, tỷ lệ chết yểu của những đứa trẻ trong cung rất cao.
Sau khi nàng ta đến, đại hoàng tử Dận Thì và nhị hoàng tử Dận Nhưng cũng lần lượt lớn lên.
Vì vậy, nàng ấy được coi là biểu tượng của phúc lành.
Hoàng đế, Thái hậu và Hoàng quý phi đều rất yêu mến nàng ấy.
Trên danh nghĩa, nàng ấy được Hoàng quý phi nuôi dưỡng, có mối quan hệ tốt với Hoàng đế Ung Chính sau này, sau này còn được phong cho nàng là Cố Luân Thuần Hi công chúa.
Đại công chúa quả thực rất chu đáo, kinh thư do nàng ấy đích thân chép từng chữ đều đẹp đẽ, còn đặc biệt nhờ một đại sư từ núi Ngũ Đài phát quang, khi lật từng trang sách, một mùi đàn hương nồng nàn sẽ phả vào mặt.
Hoàng quý phi đọc kinh nàng ấy chép liên tục khen ngợi, yêu thương vỗ nhẹ vào tay nàng ấy và còn khen nàng ấy đã có lòng rồi.
"Có lòng gì cơ chứ?" Ngoài cửa chưa kịp thông báo thì đã thấy Khang Hy sải bước đi tới.
Mọi người vội vàng thỉnh an, Hoàng quý phi cũng vội vàng đứng dậy muốn cúi xuống.
Khang Hy vội vàng đỡ bà ấy dậy "Biểu muội, mau đứng dậy đi, sức khoẻ của muội không tốt, làm những lễ nghi dư thừa này làm gì?" Hoàng quý phi thuận theo động tác của hoàng đế, cùng hắn ngồi xuống, trên miệng còn liên tục khiêm tốn nói "Không thể thiếu lễ nghi được." Nhưng nụ cười cong cong trên lông mày của bà ấy rõ ràng cho thấy bà ấy đang rất vui mừng được hoàng đế quan tâm.
Tinh thần mệt mỏi dường như đã biến mất sạch sẽ.
Nhìn thấy hoàng đế đến, mọi người đều nhiệt tình hơn trước một chút, đều đang rục rịch chuẩn bị hành động.
Các phi tần trẻ cẩn thận khoác lên mình dáng vẻ duyên dáng nhất, mong chờ được hoàng đế coi trọng.
Ưu điểm của việc có con giờ đã lộ rõ, không cần phải lo lắng chủ đề nói chuyện.
Hoàng quý phi chủ động chuyển cuộc trò chuyện sang kinh thư của Đại công chúa, hoàng đế lật qua vài trang, nhìn Đại công chúa với ánh mắt khen ngợi.
Đại công chúa hơi cúi đầu, trên mặt mang theo nụ cười ngượng ngùng "Chỉ cần cơ thể của Hoàng ngạch nương khỏe mạnh, cho dù có phải viết thêm một trăm quyển nhi thần cũng cam lòng." Những lời này chân thành khiến người ta phải cảm động, khiến hoàng đế vô cùng vui mừng, hoàng đế vẫy tay "Lương Cửu Công, ban cho Đại công chúa hai phần nhuyễn yên la và gấm trang hoa mới nhập từ Giang Nam.
Ngoài ra, trẫm nhớ chiếc vòng tay nhiều màu khá hoa lệ đó cũng thưởng cho Đại công chúa đi, con bé còn trẻ, thích hợp đeo một số trang sức rực rỡ." nhuyễn yên la, thứ the cửa mềm và mỏng như làn khói Đại công chúa nhanh


⬅ Trước Tiếp ➡