⬅ Trước Tiếp ➡
Lúc từ văn phòng đi xuống cầu thang, Phương Húc đột nhiên bị một lực mạnh kéo vào góc tường dưới cầu thang, cơ thể bị người nọ giữ chặt lại.
"Là anh? Tên Alpha biếи ŧɦái!" Sau khi Phương Húc thấy rõ người nào thì tức giận mắng.
Sự tiếp xúc gần gũi giữa hai cơ thể khiến Phương Húc cảm giác được rõ ràng có một vật nóng như lửa đang dựng đứng chọc vào thân dưới của cậu.
Cao Tư đè cậu lại cọ cọ nửa người dưới, cho dù cách một lớp vải, Phương Húc cũng có thể cảm nhận được côn ŧᏂịŧ nóng bỏng của hắn.
Phương Húc giận đỏ mặt, hô hấp trở nên dồn dập, hơi thở Alpha xộc vào mũi khiến cơ thể cậu không tự chủ được mà động tình.
"Omega nhỏ, tôi thắng." Cao Tư nói với giọng trầm khàn phả hơi thở vào tai cậu: "Vậy nên, tôi có thể xin nhận trước một ít phúc lợi được không..."
Vừa nói hắn vừa từ từ dời môi đến bên môi Phương Húc, chậm rãi ngậm lấy cánh môi liếʍ cắn nhấm nháp, Phương Húc muốn cắn lại thì nghe Cao Tư nói: "Nam tử hán đã đánh cược thì phải biết nhận thua."
Chỉ vài chữ ngắn ngủi, lại làm Phương Húc không thể phản bác được.
Cậu đỏ ửng cả cổ, mặc cho hắn tuỳ ý càn quấy trên miệng mình, người đàn ông không ngừng đuổi theo lưỡi cậu để trêu đùa, dây dưa trao đổi nước bọt của nhau, nhiệt độ ái muội tăng lên trong không gian cầu thang chật hẹp.
Phương Húc không có kinh nghiệm hôn, bị đối phương hôn đến nỗi thở hồng hộc, nghẹn lại đỏ bừng cả mặt.
Ngay khi cậu sắp hết hơi, cuối cùng Cao Tư cũng dời ra, chậm rãi tiếp tục di chuyển xuống dưới cổ, đồng thời duỗi tay vén áo cậu lên, lộ ra hai đầu nhũ hồng hào.
Làn da của Phương Húc rất trắng và mịn màng, núʍ ѵú bên trên lại rất hồng hào, trông vô cùng hấp dẫn ngon miệng.
Ánh mắt Cao Tư tối sầm lại, cắn xuống một bên đầṳ ѵú.
Hai mắt Phương Húc đỏ hoe vì lo lắng: "Ưʍ... Biếи ŧɦái... Đổi chỗ khác đi, ở đây sẽ có người đến..."
Mặc dù đã đến giờ tan học, nhưng cũng không có gì đảm bảo rằng sẽ không có ai đi ngang qua cầu thang, Phương Húc thấp thỏm ngó nghiêng xung quanh.
Sự căng thẳng khiến cơ thể cậu càng trở nên mẫn cảm hơn, cảm giác tê dại truyền đến từ đầṳ ѵú bị liếʍ cắn, cậu suýt chút nữa không kìm được mà rêи ɾỉ ra tiếng.
Phương Húc cắn chặt răng, trên trán nổi gân xanh vì phải nhẫn nhịn.
Cao Tư cũng bị hơi thở ngọt ngào trên cơ thể Phương Húc làm đỏ mắt lên, đầu lưỡi nóng bỏng liếʍ quanh núʍ ѵú, mυ"ŧ vào kéo núʍ ѵú ra lúc mạnh lúc nhẹ, núʍ ѵú bị kí©ɧ ŧɧí©ɧ nhanh chóng dựng đứng lên.
Phương Húc cảm thấy ngực mình căng trướng khó chịu, ôm đầu Cao Tư hạ thấp giọng cầu xin: "Chết tiệt, xem như tôi xin anh, đừng ở chỗ này... Ưʍ..."
Phương Húc cảm thấy ngực mình căng trướng khó chịu, ôm đầu Cao Tư hạ thấp giọng cầu xin: "Chết tiệt, xem như tôi xin anh, đừng ở chỗ này... Ưʍ..."
Đột nhiên từ hành lang truyền đến tiếng bước chân, Phương Húc sốt ruột tới mức định dùng tay đẩy hắn ra, lại bị Cao Tư dễ dàng khống chế được, đầṳ ѵú bị cắn một cái xem như trừng phạt, lan tràn cảm giác đau nhói.
Theo tiếng bước chân càng ngày càng gần, thần kinh Phương Húc căng thẳng đến tột độ, cậu nghiến răng nghiến lợi nói: "Mẹ kiếp, tên biếи ŧɦái con mẹ nó mau buông ra, có người tới!"
Cao Tư ngẩng đầu nhìn cậu, liếʍ liếʍ môi chưa đã thèm, buông tay ra.
Lấy lại tự do, Phương Húc lập tức kéo áo xuống, đẩy hắn ra rồi chạy nhanh xuống lầu, sợ bị người khác nhìn thấy bộ dạng đỏ mặt của cậu.
Nhìn bóng lưng Omega nhỏ xấu hổ chạy trốn, Cao Tư cảm thấy có chút đáng yêu.
Trở lại kí túc xá, Phương Húc ghét bỏ mùi mồ hôi trên người, lập tức cởϊ qυầи áo ra đi tắm, đến khi cậu lau tóc đi ra thì nhìn thấy Cao Tư đang khoanh chân ngồi trên giường của cậu.
Nhìn qua lười biếng nhưng ưu nhã, toàn thân toát ra khí chất quý tộc, đáng tiếc lại là một tên biếи ŧɦái da^ʍ trùng kín não.
"Lại đây." Giọng nói của Cao Tư có chút trầm khàn, ánh mắt nhìn về phía Phương Húc tràn đầy du͙© vọиɠ, trần trụi thẳng thắn.
⬅ Trước Tiếp ➡