⬅ Trước Tiếp ➡
Phương Húc đã chịu đủ uất ức làm sao có thể phục được, cậu tức giận đến nỗi hai mắt đỏ bừng, đầu óc bị cơn phẫn nộ chiếm cứ, lợi dụng ưu thế cơ thể mềm mại của một Omega khéo léo người từ dưới thân hắn, lấy nhu thắng cương thoát khỏi tay hắn, đứng dậy một lần nữa.
Cao Tư không ngờ cậu có thể tránh thoát, ngây người một giây, ngay sau đó khoé miệng khẽ cong lên, rất thú vị, xem ra mèo con có thực lực hơn trong tưởng tượng của hắn.
Phương Húc cho rằng đối phương đang cười nhạo cậu không biết tự lượng sức mình, giống như một con thú nhỏ nổi giận, chiêu thức trở nên không có quy luật, mỗi một chiêu đều chí mạng, hận không thể xé Cao Tư thành tám mảnh.
Cú đấm mạnh mẽ sượt qua gò má Cao Tư, suýt chút nữa đã đánh trúng mặt Cao Tư, người dưới khán đài kêu lên, thậm chí có người hô to Phương Húc phạm quy.
Nhưng Cao Tư trên sàn đấu vẫn bình tĩnh thong dong xử trí, uyển chuyển tránh được nắm đấm của Phương Húc.
Phương Húc đã bị lửa giận làm cho loá mắt, ra đòn không đâu vào đâu tuy trông có vẻ khó đoán, nhưng tốc độ của cậu vẫn quá chậm đối với Cao Tư, vậy nên Cao Tư có thể dự đoán chính xác mỗi lần ra đòn của cậu.
Thực lực chênh lệch quá lớn chẳng mấy chốc đã phân ra được thắng bại, Cao Tư cũng không chơi với cậu nữa, nhân cơ hội cậu tung nắm đấm vặn tay cậu ra sau, đè chặt cậu vào cột.
Bởi vì thể lực vốn có của Alpha và Omega chênh lệch nhau rất lớn, cho dù Phương Húc làm thế nào cũng không thể tránh thoát được nữa.
Giáo viên ghi điểm và tuyên bố Cao Tư đã thắng, dưới đài lập tức hò reo.
Cao Tư nhân cơ thể sờ sờ mặt cậu, hiếm khi khen ngợi nói: "Đừng nản lòng nhé Omega nhỏ, thật ra thực lực của cậu cũng không tồi, chỉ là cậu chọn nhầm đối thủ mà thôi."
Với thực lực của Phương Húc nếu đối chiến với Alpha bình thường khác, thì hoàn toàn có thể thắng lợi.
Mặc dù Phương Húc không cam lòng, nhưng cũng buộc phải thừa nhận thực lực giữa cả hai người chênh lệnh nhau rất nhiều, nghiến răng nghiến lợi thấp giọng mắng: "Mẹ kiếp, đấu xong rồi, con mẹ nó anh có thể buông tôi ra được chưa?"
Trước khi Cao Tư buông cậu ra, còn thì thầm bên tai cậu: "Cậu thua rồi, đừng quên giao hẹn giữa chúng ta..."
Phương Húc vừa nghe hắn nhắc tới cá cược thì sắc mặt liền tối sầm lại, sau khi được thả ra đen mặt bước xuống sàn đấu.
Khi đi ngang qua đám Alpha dưới khán đài kia, cậu rõ ràng nghe thấy có Alpha chế nhạo mình: "Beta không biết tự lượng sức mình, thế mà còn đạt được vị trí thứ hai trong đợt tuyển sinh, chẳng lẽ là sao chép để vào chứ..."
Vốn dĩ tâm trạng của Phương Húc đang rất tệ, khi nghe thấy những lời xúc phạm này, cơn tức giận lập tức bộc phát, cậu túm cổ áo tên Alpha nói xấu mình, nện cho một đấm thật mạnh trước khi đối phương kịp phản ứng.
"Mẹ kiếp mày điên à!" Tên Alpha bị đánh cũng nổi giận, nhổ ra một ngụm máu rồi phản kích lại, hai người nhanh chóng lao vào xô xát nhau.
Mọi người xung quanh muốn đi đến khuyên can, nhưng nề hà hai người đánh nhau quá quyết liệt, hoàn toàn không thể đến gần được.
Không bao lâu sau, Alpha trước đó còn kiêu ngạo bị Phương Húc đè xuống sàn nhà không đứng dậy được.
Giáo viên không nhìn nổi nữa, tức giận quát lên: "Hai người các cậu đủ rồi đấy!"
Nghe thấy giọng của giáo viên, Phương Húc buông tay ra đứng dậy, Alpha bị đánh cũng chật vật bò dậy khỏi mặt đất, mặt mày bầm dập trông rất thê thảm.
"Báo cáo giáo viên, là cậu ta ra tay đánh em trước!" Alpha bị đánh phủ đầu mách giáo viên.
Mấy Alpha vây xem khác cũng nhiệt tình phụ hoạ.
Ôn Tuần ở bên cạnh không chịu được cảnh bắt nạt người khác như vậy, nói giúp cho Phương Húc: "Thưa giáo viên, rõ ràng cậu ta là người mở miệng mắng Phương Húc trước, Phương Húc không nhịn được nên mới động thủ!"
Giáo viên đau đầu nhìn mấy thằng nghé con không sợ cọp này, nói: "Hai người các cậu, tan học đến văn phòng một chuyến!"
Chung quy trò hề này vẫn kết thúc bằng việc mỗi người viết một bản kiểm điểm dài mười nghìn chữ.
⬅ Trước Tiếp ➡