Hiển nhiên đối phương không cảm giác được sự lạnh nhạt của cậu, nhiệt tình nói: "Trùng hợp quá! Tôi cũng vậy, tôi tên là Ôn Tuần, sau này xin chiếu cố nhiều hơn nha." Nói rồi đưa tay về phía Phương Húc.
Phương Húc cau mày lại, nhìn vẻ mặt vô cùng nhiệt tình của đối phương, cuối cùng vẫn lịch sự đưa tay ra bắt tay: "Phương Húc."
"Phương Húc..." Chàng trai lẩm nhẩm tên cậu trong miệng, tiếp tục lải nhải: "Từ nay về sau chúng ta sẽ là bạn bè..."
Trình độ tự làm quen không ai bằng.
Phương Húc thầm càu nhàu trong lòng một chút, ngại dong dài, liền rời đi ngay sau khi nhận được chìa khoá phòng kí túc xá được phân.
Tuy nhiên, Ôn Tuần cứ đi theo phía sau cậu giống như theo đuôi, mãi cho đến khi cậu đi vào kí túc xá mới cắt đuôi được.
Phương Húc ngẩng đầu, sau khi xác nhận đúng là phòng 302, mở cửa đi vào.
Kí túc xá được nhà trường chỉ định là một phòng đôi dành cho hai người, diện tích rất rộng rãi, nói là kí túc xá nhưng đúng hơn là căn hộ loại nhỏ, phòng bếp ghế sô pha tủ lạnh hay cái gì cũng có, không thể không cảm khái điều kiện của trường thật tốt.
Trong kí túc xá vẫn chưa có ai, hình như bạn cùng phòng của cậu vẫn chưa đến.
Sau khi Phương Húc chọn một cái giường để đồ đạc lên, ra ngoài chuẩn bị đi tắm nước lạnh để rửa ráy hết mùi mồ hôi.
Dòng nước lạnh lẽo xối xuống cọ rửa cơ thể, Phương Húc thoải mái ngâm nga, cho nên cậu không phát hiện ra có người bước vào kí túc xá.
Cậu lau tóc vui vẻ đi ra khỏi phòng tắm, nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt của người đàn ông đang ngồi trên giường mình, sắc mặt cậu thay đổi, nhíu mày mắng: "Tên biếи ŧɦái sao anh lại ở đây?" Còn đang ngồi trên giường của cậu.
Hiển nhiên Cao Tư nhìn thấy cậu cũng ngạc nhiên một chút, không ngờ ở chỗ này có thể gặp lại được Omega ngọt mềm làm hắn thực tuỷ biết vị.
"Anh tới kí túc xá của tôi làm gì?" Phương Húc lạnh lùng liếc nhìn hắn, hận không thể xé hắn ra làm tám mảnh.
Đều là tại tên khốn kiếp này, dưới mông cậu bây giờ vẫn còn khó chịu, mấy ngày nay không dám đi ị.
"Cậu nói xem?" Cao Tư cảm thấy bộ dạmg xù lông của cậu rất thú vị, hắn đã bắt đầu mong chờ cuộc sống sau này ở kí túc xá.
Hắn giơ chìa khoá trong tay lên, nói: "Bạn cùng phòng thân mến, về sau xin hãy chỉ bảo nhau nhiều hơn."
Cổ họng Phương Húc nghẹn ứ, cậu không thể tin được mình lại xui xẻo như vậy, lại lần nữa đυ.ng phải biếи ŧɦái chưa kể, còn ở cùng kí túc xá với tên biếи ŧɦái!
Cậu cắn chặt răng, ép bản thân phải bình tĩnh lại, trầm giọng ra lệnh: "Phiền anh xuống khỏi giường của tôi!"
Cao Tư bất đắc dĩ nhún nhún vai, đứng dậy chậm rãi bước tới gần cậu, Phương Húc cảnh giác lùi về sau, "Anh... Anh muốn làm cái mẹ gì vậy?!"
Cao Tư ghé sát vào ngửi mùi hương trên người cậu, quả nhiên đã không còn là mùi hương hoa nhài ngọt ngào như trong tưởng tượng của hắn, mà là một hơi thở của Beta.
Cao Tư hiểu rõ gật gật đầu: "Chẳng trách tôi nghĩ một Omega như cậu làm sao có thể vào được học viện quân sự Liên Bang chứ, thì ra là thế này..."
Nghe vậy, tim Phương Húc đập thình thịch, thầm nói "không xong rồi".
Tên biếи ŧɦái này biết cậu là Omega, nếu đối phương tiết lộ thân phận của cậu với toàn trường, ước mơ của cậu sẽ tan thành mây khói từ đây.
Mà Cao Tư cũng nhìn ra lo lắng của cậu, trong mắt hiện lên một tia ác ý, hắn tới gần Phương Húc, hai tay chống vào tường ép cậu vào góc tường, giọng điệu ái muội nói: "Cậu sợ à? Muốn bịt miệng tôi cũng không phải là không có cách, trừ khi..."
Hắn cố ý kéo dài câu cuối, ánh mắt sắc tình lướt qua làn da lộ ra bên ngoài của Phương Húc, ném mồi ra: "Cậu cho tôi cᏂị©Ꮒ hoa huyệt phía dưới của cậu một lần nữa đi ~"
Nghe vậy, lửa giận trong lòng Phương Húc dâng trào, lần trước cậu còn chưa tính sổ với tên khốn kiếp này đâu!
Cậu giơ nắm đấm lên và dùng hết sức để đấm vào mặt Cao Tư, nếu đánh trúng, mặt Cao Tư sẽ lập tức lột da.