⬅ Trước Tiếp ➡
Đâm rút mạnh bạo khiến Phương Húc không thể suy nghĩ thêm được nữa, cơ thể đong đưa theo nhịp điệu của người đàn ông, thậm chí còn nâng mông lên đón lấy cái va chạm của người đàn ông, từng dòng tϊиɧ ɖϊ©h͙ chảy xuống khe mông.
Phương Húc không thể nhớ nổi mình đã bị cᏂị©Ꮒ bắn bao nhiêu lần, người đàn ông cᏂị©Ꮒ cậu hết lần này đến lần khác giống như động cơ vô tận, cả hai cái lỗ nhỏ của cậu đều bị chơi, thậm chí cuối cùng còn bị cᏂị©Ꮒ tới ngất đi.
Trước khi hôn mê, Phương Húc thầm nghĩ: Làʍ t̠ìиɦ cũng mệt mỏi quá...
Khi Phương Húc tỉnh dậy lần nữa thì đã không thấy bóng dáng tên tội phạm hϊếp da^ʍ kia đâu. Cậu cúi đầu nhìn cơ thể đầy vết bầm tím của mình, thầm chửi thề: "Đệt, đúng là cầm thú!"
Cậu chống tay xuống ghế sô pha muốn đứng dậy, phía dưới đột nhiên cảm thấy đau như xé, xong, trong vòng ba ngày nữa cậu không thể ra ngoài.
Phương Húc chật vật tự thu dọn xong xuôi, khập khiễng rời khỏi quán bar, bạn tốt nhìn thấy bộ dạng chật vật của cậu, kinh ngạc cau mày hỏi: "Cậu... Bị Alpha đánh dấu?"
Phương Húc sờ vết cắn trên gáy mình, nghiến răng nghiến lợi nói: "Bị chó cắn!"
Trần Mặc im lặng một lúc lâu, không hề hỏi thêm gì nữa, y và Phương Húc là hai Omega lớn lên cùng nhau, xung quanh cũng có không ít Alpha ưu tú theo đuổi.
Chỉ là y biết Phương Húc mặc dù là Omega, nhưng trong lòng cậu vẫn luôn có ước mơ được vào học viện quân sự Liên Bang, vậy nên y đã giúp Phương Húc chế tạo một loại thuốc ức tính có thể thay đổi pheromone, mà Phương Húc cũng thành công trúng tuyển vào học viện quân sự Liên Bang.
Tối nay vốn là tới quán bar để chúc mừng cậu thi đậu học viện quân sự Liên Bang, nhưng không ngờ Phương Húc lại đột nhiên biến mất, khi về thì đã bị Alpha đánh dấu.
Hơn nữa y có thể ngửi thấy được, Alpha đánh dấu cậu là một Alpha cực kì mạnh.
"Ba ngày nữa cậu phải đến học viện báo danh, bộ dạng này của cậu nhất định sẽ làm bại lộ thân phận." Trần Mặc lo lắng nói.
Mặc dù Phương Húc đã áp chế động dục, nhưng trên người vẫn tản mát ra một mùi hương hoa nhài thoang thoảng thuộc về Omega.
Phương Húc trầm ngâm một hồi rồi mới nói: "Cậu cho tớ thêm hai liều thuốc nữa đi."
"Không được." Trần Mặc lắc đầu không chút nghĩ ngợi, "Tháng này cậu đã tiêm hai lần rồi, tiêm nữa sẽ khiến cơ thể cậu bị tổn thương."
Y dừng một chút rồi mới nói tiếp: "Phương Húc, cậu đã là Omega trưởng thành, một ngày nào đó cậu sẽ phải đối mặt với kỳ động dục thật sự của Omega..."
Phương Húc siết chặt nắm đấm, cậu chưa bao giờ ghét thân phận Omega của mình như bây giờ, giọng cậu khàn khàn nài nỉ: "Chỉ hai liều cuối cùng thôi, Trần Mặc, cậu biết mà, tớ đã chuẩn bị ba năm trời vì để có thể thi vào học viện quân sự Liên Bang, tớ không thể cứ như vậy mà từ bỏ..."
Trần Mặc nghe cậu nói cũng lung lay, khẽ thở dài: "Được rồi, tớ thật sự không làm gì được cậu, nhưng cậu phải nhớ kĩ, trừ khi buộc phải dùng đến chứ không bao giờ được sử dụng thường xuyên."
Nếu không, đến khi pheromone bị hỗn loạn thì sẽ càng ngày càng khó kiểm soát kỳ động dục.
Ba ngày sau...
Sau ba ngày nghỉ ngơi, dấu vết trên người Phương Húc gần như đã biến mất, cậu tràn đầy mong chờ đi đến học viện quân sự Liên Bang báo danh.
Cậu thi tuyển sinh vào ngành trọng điểm của học viện quân sự Liên Bang — Kỹ thuật cơ khí, cậu nằm mơ cũng ảo tưởng một ngày nào đó có thể điều khiển một cỗ máy chiến đấu thật ngầu, để phục vụ cho chính phủ Liên Bang, giành lấy vinh quang thay cho cha mình.
"Xin chào! Bạn cũng là người mới đến khoa cơ khí đúng không?" Có người đυ.ng vào cậu, là một chàng trai Beta cao lớn tóc đen với nụ cười rạng rỡ trên môi.
Phương Húc không có thói quen lôi kéo làm quen với người khác, vậy nên thờ ơ đáp một tiếng "ừm", để bảo vệ thân phận của bản thân, cậu chỉ thích hợp "độc lai độc vãng".
⬅ Trước Tiếp ➡