Chương 7
ngớn "Nhục nhã?
Như thế này gọi là nhục nhã?
Không phải nàng sợ ta không biết được cái tốt của nữ nhân sao?" "Nàng có thể tự mình thử xem, xem ta có rõ biết rõ hay không." "Ngươi " Phó Ninh Dung tức giận đến phát run, thậm chí khi đang nói lời này, nàng có thể cảm nhận được rễ dương của Tạ Du trong tay nàng lại lớn hơn một chút.
Nam nhân một bên ngả ngớn nói mấy lời này với nàng, một bên lôi kéo tay nàng lên lên xuống xuống nơi đó.
Những đường gân xanh nổi lên dữ tợn, cọ xát khiến lòng bàn tay nàng đau nhói.
"Đúng Tạ Du, ta là nữ tử, ta giấu kín thân phận này nhiều năm như vậy là ta sai.
Nhưng ngoài chuyện này ra, ta chưa bao giờ giấu ngươi chuyện gì khác nữa, ta thật tâm coi ngươi là bạn.
Bây giờ đã bị ngươi phát hiện, muốn chém muốn giết tùy ý ngươi, nhưng chuyện này không liên quan gì đến Phó gia, chỉ cần ngươi đừng động vào Phó gia, cho dù hôm nay ngươi lấy mạng ta, ta cũng không hối hận." Phải.
Hắn là Thái Tử.
Sống chết của bao nhiêu người chỉ bằng một suy nghĩ của hắn.
Bây giờ danh tính của nàng đã bị bại lộ, Phó Ninh Dung chỉ có thể hy vọng rằng Tạ Du có thể nể tình bọn họ đã từng là đồng môn mà tha thứ cho Phó gia.
Ít nhất nàng phải giữ được Phó gia.
Nàng không thể để chuyện của mình liên lụy đến tính mạng của người trong toàn phủ.
Bàn tay càng giữ chặt cằm nàng, Phó Ninh Dung buộc phải ngẩng đầu lên.
Đôi mắt nam nhân nheo lại, ánh mắt sắc bén như muốn nhìn thấu mọi thứ.
"Ta muốn mạng của nàng làm cái gì?" Dường như không hài lòng với câu trả lời của Phó Ninh Dung, hắn lại cao giọng "Ta hỏi nàng một lần nữa, có thể hầu hạ ta không?" Ngày thường nàng có xen lẫn trong đám nam nhân như thế nào đi nữa, Phó Ninh Dung vẫn là một nữ nhân tao nhã.
Thấy tâm tình Tạ Du thật sự không tốt, nàng khó khăn đáp "Không đâụ" Tất cả đều quá rõ ràng.
Làm sao nàng không biết trong lòng Tạ Du đang nghĩ gì?
Kỳ thật, nếu Tạ Du nhất định muốn tiết lộ thân phận của nàng thì đến giờ nàng đã sớm bị tống vào tử lao, làm sao có chuyện vẫn có thể ở trong Phó phủ nghỉ ngơi hồi phục sức khỏe?
Nếu thân phận vẫn chưa bị vạch trần, điều đó có nghĩa là nàng vẫn còn giá trị sử dụng.
Mà giá trị của nàng chính là...
Thân thể của nàng.
Chỗ nhạy cảm của Tạ Du bị chọc vào, hắn rên rỉ một tiếng, kéo tay Phó Ninh Dung chạm vào dương vật của mình nhanh hơn "Đã quen nói dối rồi phải không?
Chẳng phải vừa rồi nói sẵn lòng để tì nữ cưỡi lên đấy sao?
Nói hay như vậy, sao bây giờ đến lượt ta thì lại cứng họng nói không muốn?" Dương vật của Tạ Du nằm trong tay nàng.
Nàng cố gắng phớt lờ sức nặng đó, không nhìn hắn.
Tránh ánh mắt của Tạ Du, nàng nói tình trạng của mình "Ta vẫn còn bị thương..." Sợ Tạ Du không hiểu ý mình, sau đó nàng lại bồi thêm một câu "Ta vì đỡ mũi tên cho ngươi nên mới bị thương." Tạ Du nghe những lời này, hắn đại khái hiểu được ý tứ của nàng.
Đương nhiên hắn biết Phó Ninh Dung vì thay hắn chắn tên nên mới bị thương.
Nhưng mà hắn cũng cảm thấy thật may mắn, cũng chính vì vậy mà Tạ Du mới xác định được thân phận của Phó Ninh Dung.
Không phải trước đây hắn không nghi ngờ qua, hắn luôn tự hỏi, vòng eo của Phó Ninh Dung gầy như vậy, thân hình lại nuột nà như vậy, tư chất nhã nhặn, khiêm tốn lễ độ, thậm chí ngoại hình của