Chương 6
có gì khó nói?" "Ví dụ như...Cái miệng nhỏ nhắn chỉ biết chảy nước phía dưới?" Khoảnh khắc Phó Ninh Dung nghe thấy lời này, nàng "vèó một cái bật người lên, không quan tâm có bị ngã xuống giường hay không.
Nàng trợn to hai mắt, giống như vừa nghe thấy chuyện kinh thiên động địa, thậm chí không thèm quan tâm đến quan hệ giữa vua và quần thần, gọi thẳng tục danh Thái Tử "Tạ Du Ngươi điên rồi sao?" Toi rồi.
Tạ Du đã nhìn thấy.
Hắn cố tình quanh co để dò xét nàng, đơn giản chính là muốn bứt nàng phải hiện hành và thỏa hiệp với hắn.
Hắn quả nhiên đã biết thân phận của nàng.
Cho dù Phó Ninh Dung không cố ý cảm thụ thì nàng cũng biết lưng của mình đã đổ đầy mồ hôi lạnh.
Bí mật chôn giấu bấy lâu nay đã bị vạch trần một cách trắng trợn khiến nàng mềm nhũn trên giường, cả người ướt đẫm mồ hôi.
Đây là tội lớn tru di cửu tộc.
Nếu để hắn tiết lộ ra, đừng nói là giúp Tạ Lẫm lên làm Thái Tử, e rằng ngày mai cả Phó gia sẽ không thể nhìn thấy mặt trời nữa.
Người bị gọi là điên chỉ cười cười, không chút quan tâm việc mình bị hạ quan gọi thẳng tục danh.
Hắn ngược lại vẫn rất vui vẻ, trên mặt hiện lên vẻ hoài niệm "Tạ Du?
Đã bao lâu rồi ta không nghe thấy ngươi gọi ta như vậy?" "Nói đến việc này mới nhớ, ngươi mới sẵn lòng gọi thẳng ta bằng tên?" Hắn tùy tiện cười đến tiêu sái, nhưng trong mắt Phó Ninh Dung, bộ dáng của hắn còn đáng sợ hơn cả ác quỷ dưới mười tám tầng địa ngục.
Sắc mặt Phó Ninh Dung lập tức tái nhợt, trên mặt không có chút máu "Thái Tử điện hạ, đến tột cùng thì ngài muốn như thế nào?" Tạ Du cười lạnh.
Bàn tay bắt lấy tay nàng, đặt ở trên đai lưng nguyệt sắc buộc quanh eo, hắn cầm lấy tay nàng rồi kéo từng chút một.
Đai lưng được cởi bỏ, tiết khố rơi xuống.
Lộ ra sự kiêu ngạo bên dưới.
Giọng nói của hắn mạnh mẽ đến mức đâm thẳng vào trái tim Phó Ninh Dung "Có thể hầu hạ ta không?" Thái Tử điện hạ tuổi trẻ quyền cao chức trọng, đồ vật bên dưới hiển nhiên cũng không tầm thường.
Phình ra một đống.
Sưng to và rất lớn.
Nam nhân đặt tay của Phó Ninh Dung lên, lửa nóng sưng tấy nhảy lên một cái, lòng bàn tay nàng nóng đến mức muốn rút ra ngay lập tức.
Chỉ tiếc là không như ý nguyện.
Sức lực của Phó Ninh Dung không bằng hắn, tay kia cũng không còn sức do trúng tên, chỉ có thể bị nam nhân gắt gao tóm lấy, phủ lên bộ phận sinh dục cực đại.
Tạ Du kéo tay nàng vuốt ve hai lần, từ đỉnh đến cuối cây gậy, dùng ngón tay nàng vòng quanh đỉnh mắt ngựa, chất nhầy hơi tràn ra làm ướt bàn tay sạch sẽ của Phó Ninh Dung.
Ánh mắt nam nhân hơi khép lại.
Phần trên ngóc đầu, phần dưới cũng được nâng lên.
Hắn cầm tay Phó Ninh Dung di chuyển lên xuống, thanh âm khó nhịn, cổ họng phát ra tiếng thở dốc trầm đục.
Phó Ninh Dung thật lâu cũng không đáp lại lời hắn.
Hắn lại khàn giọng hỏi nàng "Có thể hầu hạ ta sao?" Khuôn mặt Phó Ninh Dung đỏ bừng, đôi mắt thường xinh đẹp kia cũng nhuốm chút thần sắc vì sự hoang đường của hắn "Tạ Du, ngươi đừng cứ như vậy nhục nhã ta." Tạ Du vẫn còn dắt tay Phó Ninh Dung lên xuống trên thứ to lớn kia, khi nghe thấy lời này, hắn đột nhiên nhìn chằm chằm vào nàng.
Ánh mắt này khiến trái tim Phó Ninh Dung thắt lại, ngay cả động tác trên tay cũng chậm lại.
Bàn tay còn lại của nam nhân cố định cằm nàng, nụ cười và giọng nói mang theo sự ngả