Chương 14
tuyệt "Đương nhiên là không cần Ta đè ngươi làm cái gì?" Đè qua đè lại.
Sớm muộn gì cũng cọ ra lửa.
Nàng đối với Tạ Du không có suy nghĩ gì quá phận, nhưng Tạ Du đối với nàng lại khác.
Toàn thân nam nhân nóng như lửa đốt, đồ vật ở giữa háng càng phình to, chọc vào đùi Phó Ninh Dung qua lớp y phục.
Nàng còn chưa làm gì mà hắn đã cứng như thế này, nếu nàng thực sự đè lại hắn thì sao?
Sợ là cái tay không bị phế vì mũi tên thì cũng bị phế vì chuyện này mất.
"Ngươi uống nhiều quá, ta ra ngoài lấy cho ngươi một bát canh giải rượụ" Phó Ninh Dung đẩy Tạ Du một cái.
Nàng đẩy hắn làm bộ muốn đi ra ngoài, nói đi lấy canh giải rượu chẳng qua là một cái cớ để chạy trốn.
Với tình trạng này của Tạ Du, nàng thật sự không đoán trước được đối phương sẽ làm gì mình.
Nhưng Tạ Du hiển nhiên ý thức được "người dưới thân đang muốn chạy trốn", không cho nàng một chút cơ hội để tránh thoát, hắn nắm lấy cằm nàng rồi hôn xuống.
Tạ Du vẫn cường thế cướp đoạt như trước.
Phó Ninh Dung không mở miệng, hắn liền cắn lên cánh môi nàng buộc nàng phải hé môi.
Phó Ninh Dung càng không muốn dây dưa với hắn, hắn càng cố gắng dùng mọi cách để quấn lấy nàng, liều mạng mút lấy chiếc lưỡi nhỏ bé.
Tỏ vẻ như nếu không hôn được nàng thì chết cũng không bỏ qua.
Hai người hôn mà giống như đang đánh nhaụ Lưỡi Phó Ninh Dung bị mút đến tê dại.
Nàng từ khi đặt chân đến kinh thành đã bắt đầu đọc sách, sau mấy năm mới có cơ hội trở thành quan trong triều, nàng luôn tận tâm tận lực, không tiếp xúc với nữ nhân, với nam nhân thì lại càng không, chưa từng có kinh nghiệm trong chuyện nam nữ, vậy thì nàng đã thấy loại chuyện này ở đâu?
Hôn môi trong suy nghĩ của nàng luôn nhẹ nhàng như trong sách, chỉ lướt qua một cái rồi ngừng, ai mà có ngờ nó lại bừa bãi như vậy chứ?
Hôn đến mức cả người nàng choáng váng muốn ngất đi.
Phó Ninh Dung thở gấp, đôi mắt mê ly.
Giống như đang lơ lửng trên không trung.
Kích thích đến trống rỗng khó chịu, thân thể nàng không khỏi run lên.
Đột nhiên, trên ngực truyền đến một cảm giác mát lạnh, lướt qua Tạ Du nhìn xuống, Phó Ninh Dung phát hiện cổ áo của mình đang rộng mở, y phục không biết đã được cởi bỏ từ khi nào.
Phần vải quấn quanh ngực cũng trở nên lỏng lẻo.
Mà cái tên khởi xướng kia vẫn còn đang chăm chỉ cày bừa.
Một bên dùng lưỡi cọ xát khiêu khích, một bên dùng tay mân mê liên tục trên bầu ngực nàng, như muốn đem cả người nàng khảm sâu vào cơ thể.
"Tạ Du Đừng chạm vào ta, ngươi say rồi." Phó Ninh Dung giãy giụa muốn nói, nhưng người ở phía trên lại càng ra sức khiêu khích nàng, cảm giác tê dại thoáng chốc tăng thêm.
Phó Ninh Dung hung hăng cắn mạnh xuống một ngụm, mùi máu tanh tràn ngập trong khoang miệng hai người, Tạ Du đành phải tách ra.
"Ta không say." Không hôn được, Tạ Du tự nhiên đổi ý muốn thỏa mãn mình ở nơi khác, thuận tay đi xuống.
Hắn đẩy áo choàng của nàng ra, gian xảo muốn gỡ nút thắt bên hông nàng "Đừng gọi Tạ Du Hãy gọi ta là Hoài Lăng." Người say rượu đều thích nói mình không say, Phó Ninh Dung nghĩ, nếu nàng vung tay cho hắn một đấm, hôm sau nói dối Tạ Du là hắn không cẩn thận bị ngã, hắn có tin không?
Đáng tiếc là bây giờ nàng đang bị đè dưới thân, muốn lật thế rồi giáng cho hắn một đòn không phải chuyện dễ.
Phó Ninh Dung nghĩ rằng Tạ Du đang mượn rượu làm