⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 13

cự tuyệt hắn hoặc nói muốn giết hắn, Thái Tử điện hạ đối với những lời này cũng không để trong lòng.
Hắn hơi ngẩng đầu, lười biếng nói "Nếu lần sau không chịu nổi thì cứ nói thẳng." Phó Ninh Dung buồn bực Tạ Du làm sao có thể tốt bụng như vậy được?
Nàng không chịu nổi thì hắn sẽ buông tha cho nàng chắc?
Ánh mắt thâm trầm.
Hắn từ tay Phó Ninh Dung nhìn thẳng xuống thân dưới.
"Chúng ta đổi chỗ khác, nàng chỉ cần nằm xuống là được." Sợ Tạ Du ép nàng làm chuyện khác, Phó Ninh Dung không dám nói thêm gì nữa.
Bất tri bất giác hơn nửa tháng trôi qua, vết thương của Phó Ninh Dung đã đóng vảy.
Tạ Du là Thái Tử, quyền hạn rất nhiều, thường xuyên ban xuống nhiều dược liệu quý, tuy nói là cho Phó phủ nhưng mấy thứ này đều vào miệng nàng.
Nghĩ ngơi điều dưỡng tốt, sắc mặt của Phó Ninh Dung hồng nhuận, đẹp lên rất nhiềụ Vết thương vẫn còn đau, nhưng mỗi ngày nàng uống đều đặn ba bát thuốc, thần sắc đã khôi phục.
Chắc không lâu nữa là nàng có thể trở lại Hình Bộ làm việc.
Nàng trở về phòng của mình sau khi ăn tối.
Phòng ngủ tối đen như mực.
Không có hạ nhân đến thắp đèn cho nàng.
Vừa bước vào cửa đã ngửi thấy mùi rượu nồng nặc, trong mùi rượu còn thoang thoảng một hương vị quen thuộc.
Phó Ninh Dung cảm thấy kinh hãi.
Là Tạ Dụ Dùng ngón chân để suy nghĩ cũng biết, Tạ Du đến đây còn có thể làm cái chuyện tốt gì nữa?
Cung điện xa hoa không ở, cứ một hai chạy tới chỗ này trèo cửa sổ.
Ở Đông cung có nhiều thị tì đang chờ mong hắn như vậy, sao hắn không tùy tiện lựa một người mà chơi đùa đi chứ?
Tửu lượng của Tạ Du nàng luôn biết, rượu không ngon nhưng lại thích uống.
Sau khi uống rượu, hắn gặp ai cũng ôm, còn làm đủ mọi hành động đặc biệt khó đối phó.
Hiện giờ không biết có còn như vậy không, nhưng dù sao thì hai năm trước hắn cũng thực sự là cái dạng đó.
Thêm một chuyện chi bằng bớt một chuyện.
Phó Ninh Dung suy nghĩ qua một chút sau đó lập tức xoay người chạy ra ngoài.
Đến nhị phòng uống trà cũng tốt, đi tìm Phó Tông nghe chuyện công việc cũng được, nói tóm lại, vì có Tạ Du ở đây nên nàng không muốn ở lại Gió đêm lay động.
Khẽ thổi tung cánh cửa sổ.
"Két" một tiếng, Phó Ninh Dung còn chưa kịp chạm vào cửa thì đùng một cái nghiêng rời lệch đất, eo nàng bị siết chặt, hắn bế nàng qua rồi trực tiếp đè xuống giường.
Phó Ninh Dung giãy giụa muốn thoát ra.
Vừa cử động thân thể đã bị hắn đè lại.
Vị kia nhận ra có lẽ nàng đang sợ hãi nên từ từ cúi người xuống, ghé vào tai nàng "Đừng sợ, là ta." Nói nhảm.
Biết là ngươi nên ta mới chạy.
Nếu là người khác thì ít nhất còn có thể nói một chút đạo lý, nhưng Tạ Du dầu muối không ăn , nói chuyện với hắn khác gì đàn gãy tai trâụ Ngoan cố, cứng đầu Phó Ninh Dung đẩy hắn, giật giật cánh tay, nói thẳng "Đau quá, ngươi đè chết ta." Mùi rượu trên người nam nhân này rất nặng.
Vừa nồng vừa dữ dội.
Nhưng cũng không khó ngửi.
Nghe nàng nói như vậy, Tạ Du hơi hơi buông lỏng ra, ánh mắt sâu kín nhìn nàng "Xin lỗi, là ta bất cẩn..." Phó Ninh Dung tự hỏi sao hôm nay sao Tạ Du lại dễ nói chuyện như vậy.
Nhưng ngay sau đó, nàng nghe thấy giọng nói khàn khàn và tiếng thở hổn hển của hắn đánh qua "Thực xin lỗi, ta cho nàng đè lại được không?" Trong bóng tối, dục vọng âm thầm nảy sinh.
Tạ Du cho nàng đè lại?
Phó Ninh Dung không chút suy nghĩ cự


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡