⬅ Trước Tiếp ➡
Cô đi đâu rồi, anh ngồi dậy, chăn trượt xuống bên hông, lộ ra lồng ngực rắn chắc giựi cảm, anh xoa ấn đường, đôi mắt đen khôi phục lại sự sắc bén.
Đứng dậy, xuống giường, mặc quần áo, động tác liền mạch lưu loát, chút nào cũng không thoát bùn mang thủy.
Đi vào phòng khách, anh ngửi thấy mùi thơm, còn cả mùi dầu mỡ, chợt thấy đói, lúc này anh mới nhớ ra, đêm qua anh chỉ uống vài chén rượu, vẫn chưa ăn gì. Cả đêm, đến sáng sớm, đúng là anh cảm thấy hơi đói bụng.
Anh rất ít khi ăn bữa sáng, có lúc anh vội vàng đến công ti làm việc, rồi gộp bữa trưa và bữa sáng vào làm một luôn.
Ngồi trên ghế, anh cũng chẳng phải người không biết chăm sóc mình, đói bụng thì ăn, mặc kệ là ai chuẩn bị cũng giống nhau cả thôi. Ăn xong, buông bát xuống, anh sờ lên cái bụng no căng, tuy rằng đồ ăn không phải sơn hào hải vị gì, thanh đạm như vậy, dù không phải khẩu vị của anh, nhưng dạ dày thoải mái, tâm tình cũng không tồi.
Sáng bình thản
Anh đứng lên, theo bản năng tìm kiếm bóng dáng người kia.Hạ Nhược Tâm.
Ngoài ban công truyền đến tiếng bước chân nhẹ nhàng, anh đi qua, đứng từ xa, lẳng lặng nhìn.
Ánh nắng không quá chói chang, làm người ta cảm thấy vô cùng ấm áp, Hạ Nhược Tâm phơi xong chiếc áo cuối cùng, giơ tay lau mồ hôi giữa trán, lấp la lấp lánh.
Trên mặt cô có đôi chút sắc dương quang, ấm áp, nhàn nhạt, lông mi dài rung động, giống như hai cây quạt trúc, mơ hồ...
Thân thể của cô vốn thập phần tinh tế, hiện giờ lại gầy đi không ít, dường như chỉ cần nhẹ nhàng nắm chặt, sẽ bóp nát xương cốt của cô, gầy yếu như thế, chỉ cần cố ý, thật sự có thể huỷ hoại cô, hơn nữa còn là hủy hoại không còn một mảnh.
Sở Luật híp mắt, anh dựa vào sofa, cũng không nói gì nhiều, cứ chăm chú nhìn như thế, đáy mắt sâu như biển. Lặng yên hiện lên rất nhiều điều.
Hạ Nhược Tâm bỗng nhiên quay đầu, mắt chạm mắt, cô hơi giật mình.
Anh đứng ở nơi đó bao lâu, nhìn cô bấy lâu.
Lúc này, Sở Luật mới đứng thẳng dậy, đi về phía cô, anh càng tới gần, cô lại càng lùi ra sau.
Cho đến khi không còn đường lui, cho đến khi anh dừng lại trước mặt, đôi mắt đen thâm trầm, bọn họ đều thấy trong mắt đối phương bóng dáng của nhau.
Trong mắt anh có cô, nhưng mà, nhiều hơn lại là lạnh lẽo.
Trong mắt cô tất cả đều là Sở Luật, mà nhiều lại là cảm giác sợ hãi.
Anh khiến cô sợ hãi, sợ bị thương, cũng sợ bị thương tổn.
“Cô làm bữa sáng à?” Sở Luật cong môi, nhìn ra cô lo sợ cái gì, sau đó cùng nhau trầm định.
Hạ Nhược Tâm nhẹ nhàng gật đầu, trong đôi mắt trong trẻo đều là hình bóng của anh.
“Ngon lắm,” anh mở miệng, rõ ràng là khen ngợi, nhưng giọng điệu lại vô cùng xa cách, cô nghĩ, người đàn ông luôn cho rằng mình là số 1 này rất ít khi khen ngợi người khác.
Giống như chỉ cần là một lời khen từ miệng anh phát ra, đều sẽ khiến người ta cảm thấy kỳ quái, người này vốn dĩ luôn làm theo ý mình, chẳng bao giờ để ai vào trong mắt.
Cô cúi đầu, không biết vì sao lại thấy buồn cười. Người đàn ông này, thật sự không thích hợp như vậy.
“Đang cười nhạo tôi đấy à?” Anh hơi chau mày, hàng mi của cô hơi run run, cơ hồ đã có thể khẳng định chắc chắn cô đang cười nhạo anh.
Cô ngẩng đầu, đôi mắt trong trẻo phảng phất bi thương, nhiều hơn là ý cười nhạt, quả nhiên là cười, tuy rằng chỉ có một chút, nhưng, thật sự cười.
“Có phải tôi nên cảm thấy vinh hạnh khi đã làm cô cừoi vui thế không?” Sở Luật lạnh giọng nói, mà Hạ Nhược Tâm lại phát hiện, vậy mà cô vẫn có thể cảm nhận ra, tuy giờ anh vẫn xụ mặt, nhưng lại không tức giận, chỉ là trời sinh lạnh nhạt mà thôi.
Mà vừa nghĩ như vậy, trong lòng đột nhiên cảm thấy ngọt ngào, đây là ngày mà anh và cô ở cạnh nhau hoà thuận nhất, không có tàn nhẫn, không có lạnh lùng, tuy anh vẫn chẳng thèm để ý đến cô, nhưng họ đứng ở chỗ này, chỉ là an tĩnh tương đối, không còn là hai con nhím, m công kích đối phương.
Yêu hận bắt đầu
“Nếu cô không ăn, vậy tôi ăn,” Sở Luật khoanh tay lại, tuy rằng cũng chẳng phải cái gì sơn trân hải vị, nhưng anh lại thấy thích. Trên bàn còn có một bát cơm, không phải của anh, vậy đương nhiên sẽ là của cô.
Hạ Nhược Tâm hơi mấp máy môi, dáng vẻ ngu ngốc như vậy lại làm đôi mắt Sở Luật nhạt đi một ít, hoá ra, cô cũng sẽ có lúc ngơ ngác, anh còn tưởng rằng, ngoại trừ việc nghe theo lời anh, ngoại trừ việc chỉ biết chọc cho anh tức giận, thì không còn bản lĩnh gì khác.
Anh đột nhiên cúi đầu, cắn môi cô, hương vị như trong trí nhớ, so với bất cứ người phụ nữ nào cũng đều đẹp hơn, anh từng có nhiều phụ nữ như vậy, nhưng chỉ có đôi môi cô mới làm cho anh thấy thích, muốn ngừng mà không được.
Mềm không thể tả, ngọt đến mức khiến anh lưu luyến không quên.
Rốt cục anh cũng thả cô ra, tay để trên ngực anh, khuôn mặt trắng nõn nay đỏ ửng, ngoại trừ hàm răng kiên cường cắn chặt, kỳ thật cô là một kẻ rất dễ mềm lòng.
Chỉ cần anh có một hành động nho nhỏ cũng có thể khiến trái tim đã chết của cô sống lại, sức ảnh hưởng của anh đến cô còn đáng sợ hơn so với sự tưởng tượng của cô nhiều.
Nếu……
Lắc đầu, cô không dám nghĩ, thật sự không dám nghĩ thêm nữa, có lẽ kết quả, cô không tiếp nhận nổi.
Đột nhiên, một bàn tay đặt lên mắt cô, chặn đi ánh sáng.
Chúng ta tạm thời ngừng chiến, hôm nay, tôi mệt rồi. Sở Luật che mắt cô, Hạ Nhược Tâm không cách nào nhìn thấy sự thay đổi trong đôi mắt anh.
Đi thôi, bỏ tay ra, lần đầu tiên, Sở Luật kéo tay cô, ngón tay nắm chặt, anh có cảm giác như bàn tay cô phủ một tầng mồ hôi.
Anh hơi mở miệng, lại không hỏi gì nhiều.
Cháo trong cái bát đặt trên bàn ăn bị xẻ làm hai nữa, anh nửa phân, cô nửa phân, đây là một buổi sáng cực kỳ yên tĩnh, cũng là một buổi sáng khiến người ta cảm thấy nhẹ nhõm, nhưng mà, nhẹ nhõm rồi, có lẽ chính là sự nghiêm trọng.
Hạ Nhược Tâm thỉnh thoảng lại ngẩng đầu, nhìn Sở Luật, khó hiểu đánh giá, hôm nay, anh, thật sự rất kỳ quái.
⬅ Trước Tiếp ➡